Truyện Ngụ Ngôn 365 : Đại Bàng Và Con Chim Sẻ


Đại Bàng Và Con Chim Sẻ

Ở khu rừng nọ có một con đại bàng huênh hoang hợm hĩnh . Gặp bất cứ con chim nào , đại bàng cũng khoe khoang rằng nó là chúa tể của các loài chim , rằng nó khỏe nhất , kêu to nhất , bay cao nhất .


Một hôm , đại bàng tập hợp tất cả các loài chim lại và lên giọng thách thức :

– Hỡi các loài chim , trong các người có kẻ nào dám đọ sức kêu to , ăn nhiều , bay cao cùng ta không nào ?

Cả bầy chim sợ hãi nhìn nhau chẳng dám ho he một tiếng . Thấy thế đại bàng càng được thế :

– Ta bất chấp tất cả các ngươi đấy .

Lúc ấy, một chú sẻ con bèn lên tiếng :

– Bác đại bàng ơi , thi ăn nhiều , kêu to với bác thì chúng em chẳng dám rồi , nhưng thi bay cao với bác thì em cũng thử một lần xem sao .

Cả đại bàng lẫn các loài chim khác đều sửng sốt ngoảnh lại nhìn chim sẻ nhưng nó không hề nao núng .

Cuộc thi bắt đầu . Ðại bàng vỗ cánh bay lên . Khi đã bay cao hơn cả những ngọn cây cao nhất , đại bàng liền gọi :

-Ê , sẻ con chết rấp ở đâu rồi ?

Lúc ấy sẻ bay lên đầu đại bàng , đáp :

-Em đây , bác cứ yên tâm , em không bỏ cuộc đâu . Ðại bàng cố sức bay cao lên nữa . Khi cao hơn cả những đỉnh núi mù sương , đại bàng lại cất tiếng gọi :

-Thế nào , sẻ con , vẫn theo ta được đấy chứ ?

Chim sẻ lại bay lên trả lời :

– Vâng , em vẫn cố theo bác đây . Chừng bác mệt rồi sao mà bay chậm thế ?

– Ðời nào !

Ðại bàng nói hổn hển rồi bay ngược lên cao cao mãi , lần này đại bàng đã ở trên cả những đám mây trắng xóa . Nó tin là sẻ con chẳng thể nào bay lên tầng cao này được . Ðôi cánh đã mỏi rã rời . Cổ và đầu nặng trĩu , đại bàng nói chẳng ra hơi .

– Sẻ con đã chịu thua ta rồi chứ ?

– Chưa đâu , em vẫn ở trên đầu bác đây này . – Giọng sẻ con vẫn lanh lảnh .

Ðại bàng quyết không chịu thua chim sẻ , nó lấy hết sức tàn rướn lên cao nhưng không được nữa . Ðại bàng tắt thở . Từ trên cao nó rơi thẳng xuống vực như một hòn đá vậy . Khi ấy , sẻ con chỉ việc xòe cánh ra từ từ hạ xuống giữa các loài chim đang nóng lòng chờ tin cuộc đọ sức . Chúng không hiểu sẻ con có mưu mẹo gì mà thắng được đại bàng vốn bay cao nhường ấy . Chỉ có mỗi một con sẻ con khác là trông thấy lúc cuộc thi bắt đầu , sẻ con đã đậu ngay trên lưng đại bàng . Thì ra đại bàng đã mất công chở chim sẻ trên lưng mà không biết . Mỗi lần đại bàng cất tiếng hỏi , sẻ con lại từ lưng đại bàng bay lên đáp lời , thành thử nó chẳng mất tí sức nào .

Bằng trí thông minh và lòng dũng cảm , sẻ con đã thắng đại bàng kiêu ngạo và to lớn hơn nó gấp nghìn lần .

Truyện Ngụ Ngôn 365 : Bà lão và bình rượu



Một Bà Lão tìm thấy một bình rượu không trước đây đựng đầy rượu ngon lâu năm mà vẫn còn lưu lại được mùi hương thơm ngát của rượu ngon ấy. Bà lão thèm thuồng ghé mũi vào chiếc bình ngửi nhiều lần, dốc bình lên rồi nghiêng xuống và nói “ Ôi ngon làm sao! Rượu trong bình này chắc hẳn ngon tuyệt, đến khi cạn rồi vẫn còn để lại trong bình một mùi hương thơm phức!”
Một việc tốt được nhớ đến mãi mãi.
Điều thiện lành không bao giờ mất đi


Truyện Ngụ Ngôn 365 : Con nhím và bầy rắn



Giữ một vị khách không mời ở ngoài cửa dễ hơn là cho anh ta vào nhà rồi bắt anh ta đi…

Một ngày nọ, một con nhím lang thang đi tìm nơi trú ngụ. Nó tìm thấy gia đình nhà rắn đang sống trong một cái hang ấm áp và đã đề nghị được cho vào ở cùng. Bầy rắn miễn cưỡng đồng ý, thế là nhím ta chui vào nhà của rắn. Nhưng bầy rắn nhanh chóng nhận thấy rằng những cái lông nhọn như gai của nhím thường đâm vào chúng và làm chúng đau đớn. Bầy rắn ước sao mình đã không cho nhím vào ở chung.

Bầy rắn nói:

- Nhím yêu quý ơi, làm ơn hãy đi đi, bạn to và nhiều gai nhọn quá.

Nhưng con nhím nọ rất xấu tính, nó trả lời:

- Ồ không. Nếu các anh không thích ở đây thì các anh có thể đi chỗ khác. Riêng tôi thì thấy nơi này thật dễ chịu.

Truyện Ngụ Ngôn 365 : Khỉ và khách



Ðể chào mừng một ngày lễ lớn, một hôm Khỉ ta mời tất cả bạn bè đến nhà chơi. Rùa đen cũng đến.

Ðầu tiên Khỉ ta nói lời chúc mừng sau đó mời các bạn vào bàn tiệc.

Chúng ăn uống thoả thích, hết chạm cốc lại gắp thịt rất chi là ồn ào.

Rùa đen không lên được ghế, nó nhờ Khỉ giúp, Khỉ nhìn Rùa cười to giễu cợt: “Ha! Ha! Ai bảo chân cậu ngắn thế nào?”

Rùa đen tức lắm, nhịn đói bỏ về, nó thề rằng phải tìm cách trả đũa cho hả dạ.


Cơ hội đã đến. Trong một ngày lễ khác Rùa đen cũng mời tất cả các bạn của nó đến ăn cơm. Khỉ ta cũng đến.

Thịt rượu đã bày lên bàn. Ðợi các bạn ngồi vào bàn xong Rùa đen nói vài lời rồi tuyên bố tiệc rượu bắt đầu. Rùa đen đến bên Khỉ, ngắm nghía tay Khỉ, nói: “Thưa anh, xin lỗi, tay anh bẩn quá! Ăn uống thế này thì thật mất vệ sinh, mời anh ra rửa tay trước đã”. (Tay Khỉ vốn là đen trông rất bẩn, nhưng rửa cũng chẳng ích gì).

Khỉ ta vội tìm giẻ lau rồi tìm nước rửa, nhưng làm thế nào thì tay nó vấn đen thui, nó hỏi Rùa đen phải làm thế nào. Rùa cười to: “Ha! Ha! Ai bảo tay anh đen thế?”

Khỉ nghe vậy nhớ ngay đến thái độ của nó đối với Rùa hôm trước, nó hiểu Rùa đang trả đũa nó nhưng không cáu được đành chuồn thẳng.

Truyện Ngụ Ngôn 365 : Nai và chó sói


Một hôm, tất cả những sói trong vùng tụ tập trên bờ con sông Nát để trao đổi tin tức và tiêu khiển. Có mặt ở đó những sói con, những sói trưởng thành lớn khỏe, một vài sói già cô độc như Sói Xám.

Thoạt tiên chúng hát bài ca dài tưởng như bất tận của sói. Tiếng sói ầm ĩ cả khu rừng khiến những con vật khác quàng chân lên cổ chạy cho xa. Những con cá ngụp sâu xuống bùn, có con núp dưới tảng đá. Chú cá hồi lao sang trái rồi sang phải để tránh những âm thanh om xòm như ở địa ngục. Rồi nó bơi ngược dòng sông, vọt qua cả những ghềnh thác. Người ta bảo rằng chính vào dịp ấy, giống cá hồi học cách vượt qua những chướng ngại để bơi ngược dòng sông đến tận nguồn.

Cả Mặt trời cũng khó chịu vì tiếng tru của chó sói. Hôm ấy Mặt trời đi ngủ sớm, giấu đầu trong đám mây để khỏi nghe thấy gì. Trái lại khúc đồng ca của sói lại lôi cuốn Mặt trăng : Mặt trăng nhô lên khỏi đám cây tùng để xem rõ đàn sói. Sói rất khoái vì có người nghe càng tru khỏe.


Lát sau vì quá mệt, những con sói quay sang trò giải trí khác : kể lại những chuyện cũ. Chúng ca ngợi những hành động cao cường từ lâu bị lãng quên ; những chiến binh già chỉ cho sói con những vết sẹo của những trận đánh ngày xưa. Ngồi quây tròn, nói đủ thứ – mà chẳng nói được gì – chúng chờ sương mù dâng trên mặt sông báo hiệu một ngày mới.

Những con nai tụ tập ở bờ sông bên kia. Sương mù đã đưa những câu chuyện của sói đến tai nai. Nai không nhịn được cười vì các con vật chỉ tin vào lời nói của dòng họ chúng.

– Kẻ nào dám chế nhạo sói dũng cảm thế hả? – Sói cất tiếng hỏi.

Lời cảnh cáo đó không ngăn được nai tiếp tục cười. Nấp sau sương mù buổi sớm, nai chẳng sợ gì sói. Nhưng kìa, Mặt trời nhảy vọt một bước lên trời, rụi mắt và xua tan sương mù để nhìn rõ việc gì đang xảy ra dưới đất.

– ồ, bọn nai ! – tiếng sói kêu vang trên mặt sông – Lũ nai chúng bay không biết cười thế nào cho ra cười ! Nghe đây này ! – Ðàn sói nhếch mép lên, hàm răng dữ tợn của chúng lấp loáng dưới ánh sáng Mặt trời. ”Ha ! Ha ! Ha !“. Chúng cười, làm vang động cả khu rừng.

Những con nai nhao nhao lên ”Ðến lượt chúng tôi“ ”Mmm… mmm…m m…“ Chúng ngậm miệng lại cố sức cười. Ðiều đó làm cho đàn sói nổ ra một trận cười như điên ”Ha ! Ha ! Ha !“. Sói nói : ”Phải mở miệng ra mới cười được“.

”Mmm… mmm… mm…“ Ðám nai cười không thành tiếng, chỉ lộ ra típ lợi hầu không có răng. Ðấy, bọn nai không cười được là vì thế, những con sói nghĩ vậy và nhìn thấy những con mồi ngon xơi quá, mõm sói ứa đầy nước rãi. Trong chớp nhoáng, chúng nhảy xuống nước, bơi sang bờ bên kia. Những con nai vội vàng chạy trốn. Ðàn sói không để mất dấu nai và đến bây giờ vẫn tiếp tục truy đuổi nai.
Từ ngày ấy, sói biết rằng nai là con mồi ngon, nó chẳng có gì để tự vệ trước hàm răng sói.

Truyện Ngụ Ngôn 365: Những con hạc vàng


Ngày xưa, ở rất xa đây, cách Xứ Lắm Ruộng hàng nghìn ngày đường, có đàn chim hạc lớn lông vàng. Một hôm, Thần Ðại Linh gọi Latakini, con chim đầu đàn đến và nói rằng :

– Latakini, đàn chim của ngươi đẹp nhất trong số các loài chim. Ta không ban cho loài chim nào bộ lông vàng như bộ lông của các ngươi. Ta muốn các ngươi không được rời khỏi nơi ta đã dành cho các ngươi.


Latakini bèn hỏi : ”Tại sao cấm chúng tôi bay đến nơi khác?“.

– Bay đi nơi khác thì cánh hạc sẽ mất đi ánh vàng đẹp mắt – Thần Ðại Linh trả lời rồi biến mất.

Latakini xù bộ lông vàng rồi xòe hai cánh mạnh mẽ bay đi rất đường bệ. Nó đi báo cho cả đàn biết quyết định của Thần Ðại Linh.

Mùa hè sắp hết. Những đàn ngỗng xứ Canada, vịt trời và cuốc kéo đến quê hương của Latakini ở phương Bắc. Tất cả các loài chim di trú báo cho nhau hiệu tập hợp và để thực hiện cuộc di chuyển hàng năm về phương Nam ấm áp.

Latakini không còn bình thản được nữa. Ngày lại ngày, nó theo dõi những đàn chim rất đông bay đi mất hút ở chân trời. Ðêm lại đêm, nó nghe không ngớt những tiếng đập cánh của những đàn chim bay càng nhiều trên nền trời tối đen. Rồi, một buổi sáng, nó nhận thấy cả một vùng rộng chỉ có đàn hạc. Không cưỡng nổi sự cán dỗ, nó ra hiệu cho cả đàn cất cánh bay đi.

Thần Ðại Linh rất giận đàn chim hạc không tuân theo lệnh của Người. Người biết rằng đàn hạc bay về Xứ Lắm Ruộng và Người ra lệnh cho tất cả các nguồn nước ở xứ này xoá sạch ánh vàng trên cánh những con hạc dám cưỡng ý Người.

Những con hạc vàng bay ngày, bay đêm vượt qua nhiều nước lạ không nghỉ. Cuối cùng, từ trên cao, chúng nhìn thấy một đồng cỏ ngập nắng, ở đó trải dài nhiều khoảng ruộng và lấp lánh những hồ nước. Chúng đã đến đích.

Latakini cụp bớt cánh, lượn một vòng trên mặt hồ rồi nhào xuống, có cả đàn theo sau. Những con hạc vừa đậu xuống nước thì tức khắc nổi lên một cơn bão. Sóng trên hồ dâng rất cao có thể nhấn chìm cả đàn. Những con sóng đã giật lấy những cánh vàng của chúng và cuốn đi rất xa theo lệnh của Thần Ðại Linh.

Latakini ra hiệu cho đàn cất cánh bay lên, nhưng đã muộn. Không còn đâu những con chim cánh vàng hợp thành một đám mây dày lấp lánh trong nắng phương Nam, bây giờ chỉ là những con chim trắng bay thành một đám như sương mù. Lúc đó Latakini mới nhớ lại lời cảnh cáo của Thần Ðại Linh.

Latakini tự an ủi mình : ”Mùa xuân đến, ta trở về quê hương ở phương Bắc thì có thể Thần Ðại Linh trả lại cho ta cánh vàng. Nếu thế thì không bao giờ ta trái lệnh Người nữa, ta sẽ không rời bỏ khu vực mà Người đã dành cho ta“.

Nó rất mong đến mùa xuân và khi những con chim di trú lên đường thì Latakini gọi cả đàn bay về quê hương.

Một lần nữa, đàn hạc bay nhiều ngày nhiều đêm không nghỉ. Chúng hạ cánh xuống một đồng cỏ ở quê hương. Chao ôi ! Thật chẳng khác gì tuyết đã trở lại : Ðàn chim vẫn một màu trắng xoá. Latakini hiểu rằng không bao giờ nó sẽ có cánh vàng nữa vì nó đã làm trái với ý muốn của Thần Ðại Linh.

Truyện Ngụ Ngôn 365 : Tình bạn của rái cá


Tình bạn của rái cá
Tuyết rơi liên miên nhiều ngày đêm trong tháng Giấc ngủ lớn. Một cơn bão khủng khiếp có gió cực mạnh như ngựa lồng khắp cả nước, xoá đi tất cả dấu chân của các con vật chạy bão ẩn núp vào các hang hốc.

Cái đói – người khách không được nghênh tiếp – hoan hỉ bám riết những căn nhà buộc người da đỏ phải xông vào bão tố để kiếm cái ăn. Nhưng họ thường về tay không, mệt nhọc bao nhiêu mà không tìm nổi vết chân thú trong tuyết.

Tiếng tru của những con sói đói vượt lên trên tiếng gió gào nghe rợn người, nhưng cái làm người ta sợ nhất là tiếng khóc của những đứa trẻ đang chết dần vì đói.

Lúc đó, Pháp sư Dadahwat của bộ lạc cầu khẩn túi thần. Pháp sư nói với những thợ săn đến tụ hội : ”Túi này có phép thần thông. Chỉ cần sờ vào túi là túi sẽ đưa đến cho anh con vật mà anh muốn săn được. Nhưng khi mổ thịt con mồi, không được ăn quả tim nó vì ăn thế thì, nếu không thì túi thần sẽ mất thiêng“.

Tù trưởng của bộ lạc là người đầu tiên sờ vào túi cầu giết được gấu. Những thợ săn khác cũng làm theo ông. Người cuối cùng trẻ nhất là Skagedi cầu hạ được con mèo rừng.

Ðêm xuống buốt lạnh. Bão như muốn giật tung các bức tường nhà. Những đám mây nặng đem theo tuyết vần vụ trên nền trời thấp. Gió đệm theo điệu vũ của nó những giai điệu dữ dằn hoà tấu trên các ngọn cây.

Mọi người ngủ cả, trừ Skagedi. Không chịu nổi những vò xé của cơn đói, anh nhỏm dậy dù lúc ấy đang đêm. Anh lần bước theo con đường vào rừng, dựa vào trí nhớ mà đi. Hy vọng rằng trời hửng sáng sẽ soi cho anh thấy vết chân con mèo rừng chưa bị gió và tuyết xoá sạch.

Skagedi rất đỗi kinh ngạc khi nhận ra được con mèo rừng giữa đêm tối dày đặc. Con dã thú quặp trong chân nó hai con rái cá non còn sống. Nghe thấy tiếng chân của Skagedi, rái cá ngẩng đầu lên nhìn, dưới ánh sao, Skagedi đọc được trong mắt nó lời van xin khiến anh nao lòng.

Chỉ một phát tên, Skagedi giết gọn con mèo rừng và cứu được hai con rái cá bé nhỏ, chúng lẳng lặng chạy đi ngay làm Skagedi rất vui và trong phút giây anh hầu như quên đói. Nhưng chúng vừa mất hút, cái đói lại nổi lên cồn cào ruột anh như xoắn lại. Chẳng chút nghĩ ngợi, bằng một nhát dao găm, anh phanh bụng con mèo rừng móc lấy quả tim còn nóng ăn sốt sột như thói quen. Anh đã quên bẵng điều mà pháp sư đã dặn : cấm ăn tim con mồi. Chỉ lát sau nhớ lại lời dặn ấy, anh tự nhủ chẳng ai nhìn thấy anh đã phạm tội ấy. Anh về nhà nằm dài và ngủ giấc ngủ của người ngay thẳng.Trong lúc đó, những người khác trong làng cũng đi săn. Chao ôi ! Phép thiêng của túi thần đã mất rồi. Con gấu đang đứng trước tầm bắn của tù trưởng đã tránh được mũi tên, những người thợ săn khác cũng không bắn được con mồi nào. ”Có cái gì trục trặc đây“, họ nghĩ thế và trở về làng để hỏi pháp sư. Pháp sư đoán rằng có kẻ đã phạm điều cấm. Không cần tìm thủ phạm ở đâu xa : xác con mèo rừng chưa bị lột da nằm trước nhà Skagedi. Lật lại con vật, pháp sư thấy rằng tim nó đã bị móc mất.

Dadahwat giận dữ tuyên bố trước các thợ săn : Skagedi sẽ bị trừng phạt vì đã làm mất phép thiêng của túi thần, cái túi mà tất cả phù thủy ở xứ người da đỏ đều thèm muốn vì có uy lực từ chính Thượng đế ban cho. Lập tức, pháp sư truyền đọc lời phán xét, mọi người cùng nghe trong im lặng :

”Tất cả chung ta rời bỏ vùng này đến ngụ tại nơi có thừa thãi con mồi để săn bắt. Còn Skagedi, chúng ta để hắn ở đây một mình vì hắn đã phạm luật bằng hữu“.

Hình phát thật nghiêm khắc, nhưng Skagedi tuân theo không một lời kêu ca như một con người chân chính. Không một thợ săn nào lên tiếng bênh vực cho anh, không một phụ nữ nào nhìn anh bằng cặp mắt thông cảm. Chỉ có cô gái Wia nhỏ nhắn không nói gì, nhìn anh ta, đôi mắt cô đẫm lệ, nước mắt chảy dài trên má.

Mọi người đã ra đi, chỉ một mình Skagedi ở lại. Nằm trong lều, anh miên man suy nghĩ, người run lên vì rét và buồn. Ngọn lửa mà anh nhóm lên không đủ sưởi ấm. Bất chợt, anh cảm thấy có tiếng chân đang bước. Ðúng rồi, có ai đến. Anh đứng dậy nhìn ra ngoài, không thấy một bóng người. Nhưng xen giữa tiếng rú rít của bão tuyết, rõ ràng anh nghe thấy một tiếng nói dịu dàng :

”Skagedi ! Skagedi ! Cách lều anh không xa có một hang động trong đó đang ẩn náu một con gấu. Anh đến giết nó thì sẽ được cứu sống“.

Sáng sớm, gió đã dịu, Skagedi ra khỏi lều và tìm thấy dễ dàng cái hang động có con gấu đang ngủ say. Một phát tên của Skagedi đưa con gấu đến Xử Ngủ vĩnh viễn.
Con mồi được xẻ ra thế là anh đã có thịt xông khói và bộ lông chống rét. Anh làm việc suốt ngày khá mệt, nhưng đến tối vẫn không ngủ được. Anh luôn nghĩ đến người lạ nào đã cứu anh. Ai? Ai?

Nửa đêm, trong giấc ngủ chập chờn nửa tỉnh nửa mê, Skagedi lại nghe thấy tiếng nói quen thuộc.

”Skagedi ! Skagedi ! Wia sắp đến. Hãy bảo cô kêu gọi mọi người trở về làng và bảo cô xin pháp sư đừng giận nữa vì anh biết trả lại phép thiêng cho túi thần“.

Skagedi nhảy vọt ra ngoài. Không một ai. Vẫn chỉ là đêm tối. Trên cao, mặc giá buốt, lấp lánh những ngôi sao yên ả.

Quả thật hôm sau, Wia tìm đến. Cô rất vui khi nhìn thấy anh còn sống và càng mừng hơn khi người yêu của cô cho biết anh có thể đem trở lại phép thiêng cho túi thần. Nhưng Skagedi không nhắc gì đến tiếng người lạ vẫn nói với anh.

Wia đi khỏi. Anh làm việc như hôm trước và buổi tối, nằm bên lửa chỉ mong đến đêm lại nghe thấy tiếng nói kia. Anh lại nghe thấy nó.

”Skagedi ! Skagedi ! Khi pháp sư trở về với cái túi, anh hãy cầm lấy trong bàn tay sạch. Hãy hỏi mỗi người thích con mồi nào rồi mở túi ra. Anh sẽ thấy nhảy ra con gấu lớn, con hươu nhẹ chân, con thỏ rừng trắng, tóm lại bất cứ con vật nào mà các anh em muốn. Về phần anh, đừng cầu xin gì. Mọi người được thỏa mãn rồi, anh hãy cầm lấy cái còn lại trong túi và sẽ đem cái đó đến cho tôi ở nhà tôi. Tôi không nói nhà ở đâu, nhưng nếu anh làm đúng lời tôi chỉ dẫn thì anh sẽ thấy nhà“.

Hai hôm sau, những người da đỏ trở về làng. Pháp sư được cô gái báo cho lời thỉnh cầu của Skagedi đã đưa cái túi cho anh :

– Này đây, anh hãy chứng minh rằng anh làm được như lời anh đã hứa – Pháp sư vừa nói vừa nhìn anh bằng con mắt dò xét.

Hai tay Skagedi đón lấy cái túi, vẻ rất tự tin. Trước tiên, anh hỏi tù trưởng bộ lạc muốn bắt con mồi nào. Tù trưởng vừa trả lời ”con gầu“ thì một con gấu lừ đừ bước ra khỏi túi.

Quay lại người con cả của tù trưởng, Skagedi hỏi : ”Còn anh“. Người con cả đáp ”con hươu“ thì một con hươu nhảy rất nhẹ từ trong túi ra và nằm dưới chân anh ta.
Lần lượt từng người thợ săn ngỏ ý muốn của mình. Skagedi luôn tay mở túi và đóng túi. Mọi người đều vui lòng vì được đúng con mồi như ý. Cuối cùng, bàn tay của Skagedi chạm phải một vật mềm, có lông ở đáy túi. Rút tay ra, anh nhìn thấy một cặp chân rái cá liền bỏ luôn vào trong túi áo. Và xỏ chân vào đôi dưpa da mới tinh, anh hối hả đi tìm ngay ân nhân đã cứu giúp mình.

Anh chưa biết đi về hướng nào thì đôi dưpa đưa anh đi đúng hướng.

Ðến bìa rừng, anh đứng trước một cái lều mà trước đây anh chưa hề thấy ở nơi ấy. Ðoán rắng đó là nhà ở của ân nhân, anh bước vào: Không người.

Trên nền đất, một đống cá. Phảng phất mùi rái cá. Skagedi đặt đôi chân rái cá ở giữa lều và vội vàng đi ra ngay. Anh mới ra được mấy bước thì một tiếng nói quen thuộc giữ anh lại:
– Skagedi! Skagedi!
Anh quay lại . Một cái hồ chợt hiện ra ở chỗ trước đây là cái lều. Tiếng nói quen thuộc cất lên:

– Skagedi! Cảm ơn anh đã cứu hai con tôi khỏi nanh vuốt con mèo rừng. Bởi vậy, từ nay túi thần không bao giờ mất thiêng. Cặp chân mà anh đem lại chính là của tôi… của tôi…của tôi…của tôi. – Tiếng vang nhắc lại – Nhưng anh nên nhớ rằng: Không một thợ săn nào được giăng bẫy bắt rái cá. Nếu không làm đúng thế thì anh sẽ mất tình bạn của tôi.

Skagedi còn nghe thấy một tiếng ” búp“ rồi im lặng. Trên mặt hồ có những vòng tròn loang rộng dần. Mặt hồ lại phẳng lặng như mảnh gương đúng lúc Wia hớn hở đi đến gặp anh.
– Wia! Wia! – Skagedi reo lên, chạy tới đón cô. Anh kể với Wia tất cả câu chuyện mà sau này anh còn nhắc lại với ai muốn biết. Từ đó, không bao giờ bộ lạc ấy phải đói. Những con người màu da đồng sống mãi trong tình thân hữu với rái cá và cái túi giàu có chẳng lúc nào rỗng không.

Truyện Ngụ Ngôn 365 : Vẹt và châu chấu



Khoa La là tên một con vẹt, mỏ nó vừa đẹp vừa linh hoạt. Nó có thể mổ châu chấu trong các bụi cỏ rất chi là tự nhiên. Nó thấy loại côn trung xanh này ngọt và ngon nên sau mỗi lần chén no nê xong nó bỏ những phần thừa vào một chỗ dự trữ.

Chẳng bao lâu sau châu chấu không chịu cam phận. Chúng cững muốn được sống tự do. Thế là chúng vùng dậy phản kháng. Ðể chống lại kẻ thù chúng chúng bí mật tổ chức một “liên minh chấu chấu” và lên kế hoạch hành động cụ thể.

Hôm đó vẹt Khoa La lượn một hồi lâu mà chẳng bắt được con châu chấu nào đành nhịn đói quay về. Hôm sau vẫn thế, vẹt KHoa La buộc phải dùng đến thức ăn trong kho dự trữ.

Mấy ngày liền sau đó, vẹt Khoa La toàn không gặp may. Thức ăn dự trữ ngày một ít. Xem ra chỉ còn lại một 1 càng châu chấu. Vẹt Khoa La muốn để dành nhưng không được, nó đói không ngủ được “không ăn thì không ngủ được” nó tự nhủ. Cuối cùng nó ăn nốt càng châu chấu đó. Nhưng 1 chiếc càng châu chấu có thấm tháp gì! Bụng nó sôi eo éo cả đêm. Tờ mờ sáng hôm sau vẹt Khoa La buộc phải đi kiếm mồi. Vì đói nên nó rất yếu, dù đi bộ hay bay trên không trung nó đều cảm thấy mệt rã rời. Nó đành phải nghỉ dưới một gốc cây.

Bỗng vẹt Khoa La nghe thấy một âm thanh lạ:

Bu chi chi… cưa chi chi…
Bu chi chi… cưa chi chi…

Nó nghĩ có lẽ là bụng nó sôi thành tiếng, cứ ngủ cái đã, ngủ đi sẽ quên đói.

Bu chi chi… cưa chi chi…
Bu chi chi… cưa chi chi…

Âm thanh lạ đó cứ kéo dài mãi. Vẹt Khoa La càng nghe càng khó chịu: Nó muốn đi chỗ khác nhưng nó thấy trời đất tối sầm lại. “ồ! Sao ta lại không nhìn thấy gì cả. Ðây hẳn là bụng ta đang gào thét, nó muốn trả thù ta vì đã lâu ta không có gì cho vào bụng”.

Lúc đó, Vẹt Khoa La thấy phía trước hình như có một đám mây lớn đang bay lại. Ðợi đám mây đó đến gần Vẹt Khoa La nhìn kỹ hoá ra đám mây là do rất nhiều con vật tạo thành. Ðang buồn bực thì đám con vật kia bay tới, con thì đánh, con thì đạp, con thì đẩy, con thì cắn khiến vẹt ta vừa đau vừa ngứa không thể chịu nổi.

“A! Trời ơi, đó là một đàn châu chấu”, Vẹt Khoa La kinh ngạc kêu lên. Ðúng vậy, đàn châu chấu đông đúc bao vây Vẹt Khoa La làm nó lóng ngóng và sợ hãi.

Ðể thoát khỏi vòng vây Vẹt Khoa La buộc phải nhảy từ chỗ nọ sang chỗ khác, từ cành cây này sang cành cây khác. Nhảy mãi nhảy mãi sức nó cạn kiệt rồi “phộp” một tiếng nó rời từ trên cây xuống.

“Liên minh châu chấu” đã nghĩ ra cách đó. Vậy âm thanh lạ Vẹt nghe lúc nãy là gì? Té ra châu chấu có thể vừa đạp vừa bay. Vì tất cả cùng đạp nên những đôi càng răng cưa phát ra tiếng “bu chi chi, cưa chi chi”. Chúng muốn dùng cách đó để uy hiếp kẻ thù trước. Lũ châu chấu quả là ghê gớm!

Ðội quân châu chấu thấy vẹt Khoa La nằm bất động tưởng rằng đã chết nên tản đi.
Kỳ thực vẹt Khoa La chỉ ngất đi thôi. Vài giờ sau gió chiều mát mẻ thổi tới làm nó tỉnh lại. Lúc đầu nó vẫn ngỡ là một cơn ác mộng. Bốn bề im ắng, vẹt càng nghĩ càng tủi, hôm nay sao mà xúi quẩy hế không biết. Nó thấy cổ họng khô rát, thèm nước. Nó lê tới một dòng suối cạnh đó uống nước, ánh trăng phản chiếu trên dòng suối láp lánh anh bạc, thật giống một tấm gương.

Vẹt Khoa La soi mình vào dòng nước, nó giật mình và dường như không nhận ra mình nữa, mũi xanh mắt quầng, xấu xí quá!

“Lũ châu chấu thật đáng sợ”, vẹt Khoa La tự nhủ, “Nhưng ta chẳng phải có một cái mỏ vừa đẹp vừa linh hoạt sao? Chẳng phải trước đây đã từng mổ châu chấu rất tự nhiên đó sao? Tại sao vừa nãy lại không phát huy tác dụng nhỉ?”

Từ đó trở đi mỗi khi vẹt gặp châu chấu đều không dám mổ. Lúc đói nó kiếm vài cọng cỏ để ăn hoặc mổ những hạt quả mềm ăn nhân.
Câu chuyện mách bảo ta điều gì? Kẻ yếu thì phải đoàn kết lại thì mới thắng được kẻ mạnh.

Truyện Ngụ Ngôn 365 : Trò đùa của nhền nhện



Một con Khỉ được mời tới nhà vị hôn thê chơi, nó vui vẻ mời cả bạn Nhện Tây Ðạt cùng đi. Khỉ ta rất ưa bóng bẩy, trước khi đi nó đeo một đôi mắt giả vừa to vừa sáng vào.

Tây Ðạt xưa nay quen thói đố kị. Nó thấy Khỉ bảnh bao thế lòng đố kị bùng lên. Nó quyết định tìm mọi cơ hội phá Khỉ.

Vị hôn thê của Khỉ thấy có hai khách quí đến chơi vô cùng phấn khởi, cô ta nhanh nhảu đi làm cơm. Khi đó Khỉ ta ngồi cạnh lò lửa. Nhân lúc không ai để ý Nhện bèn vứt lén một quả ớt xanh vào lò. Lập tức ai nấy họng ngứa mũi cay, nước mắt giàn giụa. Vì Khỉ vừa mới đeo mắt giả nên nó rất đau nhức. Nó lấy tay dụi mắt. Thế là đôi mắt giả rơi ra.

Vị hôn thê của Khỉ nhìn thấy tỏ ra rất tức giận. Cô ta trách móc Khỉ giả dối, lừa đảo và xé tan tờ hôn ước.

Ðến khi Khỉ biết được rằng đó là do anh chàng Nhện bày trò nó tức điên lên hầm hầm giẫm Nhện nát bét.
Câu chuyện trên nhắc nhở chúng ta : Ðừng bao giờ kết bạn với những kẻ chuyên đố kị, ghen ghét người khác.

Truyện Ngụ Ngôn 365 : Thầy tu rởm



Xưa có một con Sói rừng vừa hung ác vừa gian giảo. Một hôm nó nghe tin ở làng bên có một chú bé bị ốm liền nghĩ ra một kế độc để ăn thịt thằng bé.

Nó trang điểm thành một thầy tu : Ðầu đội mũ thánh hồng, khoác bộ áo thánh trắng, đi đôi giày thánh vàng, đeo một chuỗi tràng hạt vào cổ, kẹp một quyển kinh ở nách trái, tay phải chống một cây gậy. Hắn đến làng bên.

Vừa vào làng, sói ta lớn tiếng hát các bài kinh,mọi người ùa cả ra vây lấy thầy tu. Bố mẹ đứa trẻ ốm rất đỗi vui mừng, hai người lập tức mời thầy tu về mổ gà mổ dê thịnh tình đãi khách, họ cầu xin thầy tu cứu chữa con họ.

Rượu thịt no nê xong, sói vờ vịt vừa đi vừa lần tràng hạt, giở quyển kinh ra đọc. Ðọc được một lúc nó đến bên thằng bé ốm nhìn từ đầu đến chân rồi nói : “Bệnh cháu nặng lắm! Ngoài ta – một thầy tu giỏi nhất vùng này ra chẳng ai chữa nổi đâu! Chân chủ phù hộ các con gặp được ta. (Chân chủ là vị thầy duy nhất mà đạo Ixlam thờ phụng). Giờ các con hãy mau đi giết hai con bò làm đồ tế lễ để ta cầu khấn Chân chủ về giải nạn cho cháu!

Khi hai con bò được bày lên bàn thì trời đã tối. Sói ta nói với bố mẹ đứa bé ốm : “Các con cứ yên tâm về phòng ngủ đi, đêm nay ta sẽ trông cháu cho.”

Sáng sớm hôm sau, vừa dậy bố mẹ đứa bé ốm đã chạy sang phòng con. Ðẩy cửa vào họ sững người lại : Thầy tu biến mất, hai con bò cũng biến mất. Trên giừng thằng bé chỉ còn vệt máu và vài khúc xương.

Bố mẹ đứa bé ốm biết mình bị lừa, khóc lóc thảm thiết. Tiếng khóc làm động lòng hàng xóm. Mọi người đến an ủi họ và cùng nghĩ cách trả thù cho đứa bé. Họ quyết định vời Thỏ đến giúp.

Thỏ được mời đến. Sau khi nghe bố mẹ đứa bé ốm kể lại đầu đuôi câu chuyện Thỏ nói : “Ðúng là các bác bị lừa rồi, nó chẳng phải thầy tu gì sất mà là một con sói rừng hung ác. Nhưng không sao các bác cứ đợi đây tôi sẽ lôi cổ nó về đây cho”.

Thỏ cũng trang điểm thành thầy tu : Ðầu đội mũ thánh hồng, khoác bộ áo thánh trắng, đi đôi giầy thánh vàng, đeo một chuỗi tràng hạt, kẹp quyển kinh vào nách trái, tay chống một chiếc gậy rồi cưỡi một con gà trống lớn ra đi.

Ðến cổng nhà sói rừng, Thỏ bảo gà trốn trong bụi cây còn mình lớn tiếng đọc kinh.
Sói nghe tiếng đọc kinh chạy ra xem và vội mời thầy tu vào nhà.

Một lát sau mâm cơm thịnh soạn được bày ra. Sói rừng nịnh bợ : “Ðược thầy hạ cố vào chơi thật là diễm phúc, tôi chẳng chuẩn bị gì mong thầy thông cảm”.

Thỏ gắp thức ăn vào mồm, lắc đầu nói : “Hơi nhạt thì phải”.

“Ðể tôi đi lấy thêm muối”. Sói nói chân thành rồi đi vào bếp.

Thỏ đi theo vào bếp. Lúc soi thò đầu vào tải muối lấy muối Thỏ nhảy vọt tới đẩy mạnh sói vào tải túm nhanh miệng tải lại và kêu lớn: “Gà trống đâu lại đây giúp ta!” Gà trống nghe tiếng gọi chạy vào lấy dây thừng buộc chặt miệng tải lại.

“Thả ta ra nếu không ta sẽ ăn thịt các ngươi!” Sói vừa ra sức đạp vừa doạ.

Thỏ và gà trống coi như không nghe thấy, vác sói chạy một mạch về làng.

Mọi người đều đến, người thì đấm, người thì đạp, người thì quật, người thì phang, ai ai cũng phải đánh sói rừng một cái. Chẳng mấy chốc soi đã đi đời nhà ma!
Câu chuyện nhắc nhở chúng ta: Không thể đánh giá một con người tốt hay xấu bằng hình thức bên ngoài.

Lịch nghỉ tết Đinh Dậu 2017 - Tết 2017 nghỉ mấy ngày

Lịch nghỉ tết Đinh Dậu 2017 - Năm 2017 người lao động có thể được nghỉ tết âm lịch đến 9 ngày
Theo quy định của Bộ Luật Lao động, kỳ nghỉ Tết Nguyên đán kéo dài 5 ngày, từ 30 tháng Chạp đến mồng 4 Tết.

Ngày mùng 1 và mùng 2 tết Nguyên Đán 2017 rơi vào hai ngày nghỉ cuối tuần là thứ bảy và chủ nhật, vì thế người lao động được nghỉ bù thêm 2 ngày.

 Lịch Nghỉ Tết Âm Lịch 2017 sẽ kéo dài từ ngày 30 tháng chạp đến hết ngày mùng 9 tết âm lịch (nhằm ngày 27/01/2017 đến hết ngày 5/02/2017 dương lịch) và sẽ bắt đầu đi làm lại vào ngày mùng 10 tết  âm lịch, tức là ngày 5/02/2017.

Năm 2017, Chính phủ cho phép các cơ quan đơn vị bố trí làm bù và Lịch Nghỉ Tết Âm Lịch 2017 nâng tổng số ngày nghỉ tết lên 9 ngày. Vì vậy du khách trong nước và các công ty đã lên kế hoạch du lịch tết 2017 cho cán bộ nhân viên.

Tổng cộng số ngày nghỉ tết Nguyên đán 2017 dự đoán sẽ là 10 ngày, từ ngày 30 tháng chạp năm Bính Thân đến hết ngày mùng 9 tháng Giêng năm Đinh Dậu (nhằm ngày 27/1/2017 đến hết ngày 5/2/2017 Dương lịch), và vì ngày mùng 7 rơi vào ngày thứ sáu và không nằm trong ngày nghỉ lễ nên người lao động sẽ đi làm bù vào ngày 15 tháng giêng (nhằm ngày 11/2/2017 Dương lịch).

Các năm 2014 và 2015, 2016 người lao động được nghỉ tết nguyên đán 9 ngày

Xem Thêm :

Thiết kế nội thất chung cư
Thiết kế nội thất căn hộ chung cư
Đem thiên nhiên vào nhà với những ý tưởng độc đáo
Ngày của mẹ là ngày nào ?
Lịch nghỉ tết Đinh Dậu 2017

Truyện Ngụ Ngôn 365 : VỊT VÀ CÁ RÔ


Cá rô lóc lách lên bờ, đến khi nước rút, bị mắc cạn trên một vũng khô. Tưởng mình sắp chết, may mắn thấy bầy vịt đi qua, Cá rô bèn năn nỉ:

- Làm ơn cho xin ít nước, không tôi chết mất!


Bầy vịt đáp:

- Cứ nằm đợi đấy đi, để tụi tui đi kiếm ăn một lát rồi chiều sẽ đem nước về cho cá bơi.

Nói xong, bầy vịt lũ lượt ra đồng. Cá rô nằm chờ suốt một ngày giữa trời nắng gắt.

Chiều đến, bầy vịt đem về cho đầy tràn một vũng nước, nhưng khi đó cá đã chết khô rồi.

Bài học: Hãy suy xét tính nghiêm trọng của một vấn đề để có hướng giải quyết phù hợp và không gây ra hậu quả đáng tiếc

Truyện Ngụ Ngôn 365 : HỔ VÀ NGỰA



Con ngựa có tính huênh hoang, khoác lác, ra khỏi nhà là nó nện bốn cái vó xuống đất, nghe ròn hơn gõ mõ làng, hí váng cả tai hàng xóm. Một hôm trời chưa sáng hẳn, ngựa còn đang ngủ say, chủ nhà đã ra bắt ngựa cưỡi đi chợ.

Ngựa phải đưa chủ qua suối, qua đồi, qua khe. Đường xa, bụng đói, chân mỏi, người đẫm mồ hôi, nhưng con ngựa không dám kêu, vì kêu thì sợ lúc trở về chủ sẽ không cho ăn bắp ngô, chậu cám. Đến chợ, chủ nhà buộc ngựa ngoài gốc cây, vào quán ăn thịt uống rượu. Con ngựa khát nước khô cả cổ mà không dám đòi, vì sợ chủ ăn không ngon, lúc về sẽ bắt ngựa chạy nhanh hơn. Ngựa về, bụng đã đói, chân đã mỏi, nhưng chủ nhà vẫn giục ngựa chạy nhanh. Lưng ngựa oằn xuống, bọt xùi ra mép, ngựa vẫn cắm đầu chạy một mạch, mong mau về đến nhà kiếm nắm cỏ tươi. Nhưng vừa mới về đến cửa thì con chủ nhà đã ra đón. Ngựa lại phải đưa con chủ nhà đi thăm nương, rẫy. Mãi đến nửa chiều, ngựa mới được về nhà uống một chậu nước cám. Uống xong, lại sức, con ngựa ra sông tắm. Vừa mới tắm xong ngựa đã lên bờ giũ lông, hí vang, ra dáng khoan khoái lắm. Lúc đó có một con hổ đi ngang. Thấy hổ lủi thủi đi một mình, đuôi cụp, đầu cúi, dáng buồn bã, ngựa nghển cổ lên nói khích:

- Đi đâu mà trông khổ sở thế anh hổ?

- Tôi đi kiếm ăn ở rừng dưới về. Anh chẳng làm gì sao mà trông thong thả thế?

Ngựa càng lên mặt, giũ lại bộ lông một lần nữa, hí vang thêm một lượt, rồi mới ngạo nghễ nói:

- Tôi lúc nào mà chẳng thong thả? Đi dạo chơi từ sáng đến giờ, bây giờ ra tắm cái cho khỏe.

- Anh sung sướng quá! Phận tôi thì phải chạy tối ngày mà có khi cũng chẳng được miếng ăn.

Được hổ nịnh, ngựa càng vênh mặt:

- Anh vất vả quá thật. Đường rộng rãi thế này, mà tôi dạo một lúc đã thấy mỏi chân. Còn anh thì núi rừng thế kia, đi vướng trước, đụng sau làm sao mà chịu được?

Ngựa còn khoe lúc nào cũng thừa thóc thừa ngô, ăn chẳng hết, rồi mời hổ về nhà chơi, để xem những thứ đó. Tính hổ ít nói, lại không muốn mang ơn bạn trước, nên mời ngựa đến nhà mình chơi trước, rồi mới đến trả lễ sau. Hổ về, chạy vào rừng tìm bắt những con nai, con hươu làm tiệc đón ngựa. Ngựa đến cùng hổ ăn thịt, uống rượu tới một ngày rồi kết nghĩa làm anh em. Xong bữa tiệc đó, ngựa về lo đón hổ, tỏ cho hổ biết mình là người sang trọng. Ngựa lấy lục lạc tròng vào cổ, mang yên vào lưng, ngắm nghía một lúc rồi ra đứng đón hổ. Hôm đó nhà chủ ngựa lại có cỗ, ngựa chờ chủ nhà ngủ yên, vào lấy hết mâm cỗ ra tiếp hổ. Hai bên ngồi ăn uống, ngựa chỉ vào từng món thức ăn, khoe:

- Cái này là thịt gà xào này!

- Cái này là mật ong này, ngọt lắm.

- Cái này làm chỗ ở của tôi - Ngựa chỉ ra chuồng, nói tiếp - chỗ tôi ở mưa không dột, nắng không đến, chứ đâu có khổ sở như anh, lúc mưa phải núp vào hang đá, lúc nắng trú dưới bóng cây...

Ngựa còn đang khoác lác thì trời đã sáng, chủ nhà cầm một cái roi ra bắt ngựa cưỡi đi chợ. Thấy ngựa ăn cắp mâm cỗ, sẵn roi chủ nhà đến tóm bờm ngựa đánh một trận nên thân. Ngựa cúi đầu chạy, hổ núp bên ngoài nhìn thấy mọi chuyện vừa xảy ra. Hổ tự hỏi:

- Ta ở trong rừng. Núp mưa trong hang đá, núp nắng dưới gốc cây mà không bị đánh là sướng, hay ở nhà gỗ ăn cám ngô mà bị đánh là sướng?

- Đi đường dốc, vấp phải đá, quàng phải dây mà không bị người ta ngồi trên lưng là sướng, hay đi đất bằng, đường rộng mà bị người ngồi trên lưng là sướng?

Hổ ra bờ suối, chui vào bụi rậm nằm, chờ ngựa, còn ngựa đưa chủ đi đến nửa buổi chiều mới được về. Ăn xong một nắm cỏ, nó lại ra suối tắm. Hổ hỏi:

- Anh ngựa này? Cái sướng của anh tôi không muốn đâu! Anh được ăn ngô, ăn thóc, ăn cỏ, được ở nhà gỗ mà bị người ta đánh vào đầu, người ta cưỡi lên lưng thì sướng làm sao được?

Con ngựa chống chế:

- Tôi không phải làm nhà mà được ở, ngô, thóc tôi không cấy mà được ăn... Anh bảo thế chưa sướng thì thế nào là sướng? Lủi thủi trong rừng quanh năm suốt đời như anh là sướng đấy sao?

- Núi rừng tuy có âm u rậm rạp, nhưng tôi muốn đi đâu cũng được, muốn nằm đâu cũng được. Lúc tôi ngủ không ai dám gọi, lúc tôi chơi không ai dám ngăn. Hươu, nai, cáo, cầy không phải là của tôi, nhưng tôi có công bắt được thì tôi cứ ăn; không bị ai giành lại, không bị ai đánh mắng. Cái sướng của anh tôi không muốn đâu... Tôi không làm bạn với anh nữa đâu. Tôi đi về rừng rậm núi cao của tôi đây.

Nói rồi hổ cong đuôi chạy vào rừng.

Truyện Ngụ Ngôn 365 : NGƯỜI BÁN TƯỢNG




Một người nọ làm tượng thần Hermes bằng gỗ và đem ra chợ bán. Không một ai đến hỏi mua cả. Lúc đấy, để thu hút sự chú ý của bất cứ ai, anh ta bèn rao bán tượng thần, đấng ban phước và bảo vệ phước lộc cho người.

Một người qua đường hỏi anh ta:

- Anh bạn thân mến ạ, việc gì anh lại bán đi một bức tượng như thế, cứ việc giữ nó để dùng có phải hơn không?

Người bán tượng đáp:

- Tôi rất cần phước lộc của thần nhưng thần thường đem lợi lộc đến quá chậm!

Truyện Ngụ Ngôn 365 : CHIM TU HÚ VÀ HAI NHÀ VUA


Khi chim ưng làm vua rất thích nghe bầy chim thổi sáo. Ngày hội nhạc, chim ưng cho môt ngàn con chim cùng thổi sáo chung một lúc. Trog một ngàn con chim đó có Tu hú là không biết thổi, nhưng cũng cứ dự phần vào để kiếm miếng ăn vua cho. Khi chim ưng thôi giữ chức, chim Phượng hoàng được lên thay. Vua mới này cũng rất thích nghe thổi sáo, nhưng lại chỉ muốn nghe tiếng thổi của từng cây sáo một. Tu hú biết mình sắp bị lộ liền xin ra khỏi ban nhạc. Chim Hạc là nhạc trưởng thấy thế hỏi:


- Vì sao đang làm ăn khá thế mà xin nghỉ?

Tu hú đáp:

- Làm ăn chung thì dựa dẫm nhau được chứ làm ăn riêng thì biết dựa vào ai?

Truyện Ngụ Ngôn 365 : Có còn hơn không


Người đánh cá quăng chài, kéo lên được chú cá con. Cá van xin được thả ra vì nó còn nhỏ tẹo, đợi khi nó lớn thì người hãy bắt. Nhưng người đánh cá bảo:

- Quả là tao ngốc mới buông tha cho mày khi mày nằm trong tay tao. Thói thường, có ngay được lợi nhỏ, hơn là lợi lớn không chắc chắn.


Truyện Ngụ Ngôn 365 : Đắm thuyền


Những người đánh cá đi trên một con thuyền. Bỗng trời nổi dông bão. Những người đánh cá sợ hãi. Họ gác cả chèo lại và bắt đầu cầu khấn Thượng đế để thượng đế cứu giúp họ. Con thuyền bị trôi giạt trên sông mỗi lúc một xa bờ. Bấy giờ một bác đánh cá già mới bảo:
– Sao ta lại gác cả mái chèo thế nhỉ? Cứ việc cầu khẩn Thượng đế, nhưng cũng phải chèo vào bờ chứ!






Truyện Ngụ Ngôn 365 : Con chuột phát phì


Chuột ta gặm sàn nhà, và một cái khe hở hiện ra. Chuột chui qua khe hở và tìm ra rất nhiều thức ăn. Là một con chuột tham lam nên chuột ăn nhiều quá đến mức bụng hắn phình lên.
Sáng ra, chuột tìm đường trở về ổ nhưng cái bụng đã phình to đến mức chuột không sao lách qua được khe hở.




Truyện Ngụ Ngôn 365 : ếch, chuột và diều hâu


Ếch và chuột cãi cọ nhau. Đôi bên ra một mô đất đánh nhau.
Diều hâu thấy cả ếch lẫn chuột đều quên khuấy mất nó, liền hạ cánh và chộp gọn cả đôi. 


Như một thoáng lướt qua


Chúng ta cứ tự hỏi hay ngồi chống cằm mơ mộng rằng “chàng hoàng tử của đời ta đang ở đâu”, hay “người yêu ơi anh giờ này đang nơi đâu”. Nhìn dòng người qua lại. Nhìn phố phường. Nhìn từng đám mây trằng tinh khôi trên bầu trời xanh trong veo đầy nắng và gió. Nhìn đôi lứa yêu nhau. Ngọt ngào và đau khổ. Kẻ cô đơn cứ tự nhốt mình trong vùng đất vắng, kẻ hồ hởi cứ tưởng mình vui hóa ra chẳng phải. Cười tươi đâu nhất thiết là đang vui. Những giọt nước mắt rơi cũng chưa chắc là đớn đau. Chẳng phải chúng ta vẫn thường hay khóc khi quá hạnh phúc hay sao?

Đời người vội vã và tấp nập lắm chứ không phải cái kiểu nhẹ nhàng như một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ, ta bên ai nhấm nháp ly trà chiều. Có thể là người thương. Cũng có thể chỉ là một mối quan hệ trên tình bạn, chẳng đủ tình yêu. Kiểu quan hệ nhập nhằng bên nhau khi vui, khi buồn đều cùng sẻ chia nhưng chẳng thể nào bùng cháy những cảm xúc mãnh liệt đầy khát khao. Bên nhau là thế nhưng tại sao vẫn thấy thiếu thiếu như bầu trời có trăng, không sao sẽ trống vắng. Chúng ta bên nhau nhưng lại chẳng thể nào thuộc về nhau vì đủ ngàn lý do. Ừ, chắc có lẽ tình mình chẳng đủ duyên phận?


Hằng ngày trên con đường ấy, chúng ta đi ngang qua biết bao nhiêu lần. Mòn lốp xe, cạn kiệt xăng và nhạt dần từng giấc mộng. Chúng ta cũng từng có những ngày thật tươi trẻ. Những ngày sẵn sàng cầm ghi ta nhảy nhót một góc phố và hát nghêu ngao. Những ngày chạy tung tăng dưới cơn mưa Sài thành ướt át. Cười vang. Những ngày cùng nhau ngồi co ro và uống chung một ly capuchino nóng hôi hổi. Vậy mà lúc này, những ngày ấy chúng ta lại thấy xa xôi quá!

Có lẽ do thời gian trôi qua, thêm một tuổi, tâm hồn già đi một chút. Những gì ngày trước dám làm lúc này chỉ cười trừ cho qua. Chẳng lẽ thật sự con người càng lớn càng mất dần đi sự can đảm? Làm cái gì cũng đắn đo thiệt hơn. Làm cái gì cũng sợ trước, sợ sau. Tuổi trẻ thật tốt! Tuổi trẻ hăng say dám yêu, dám hận, dám cho và dám chịu. Có thể với người khác là nông nổi nhưng khi qua thời khắc ấy rồi chúng ta chắc chắn sẽ chép miệng tiếc nuối. Giá mà thời gian cho chúng ta một vé đi ngược thì chúng ta sẽ cháy hết mình thêm nữa cho giấc mộng tuổi xuân.

Một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp được người thương. Có thể vô tình cũng có thể là kẻ vô người cố. Nhưng cho dù là tình huống nào thì duyên phận cũng đã đưa hai kẻ vốn xa lạ xích lại gần nhau hơn. Yêu nhau. Bên nhau. Và cùng nắm tay nhau đi thật xa. Chúng ta bây giờ chẳng dám mơ về mãi mãi, chỉ mơ một đoạn đường xa ơi là xa thôi cũng thấy đủ rồi. Không phải vì sợ mà vì tình yêu nó vốn mỏng manh lắm, còn cuộc sống này nhiều lắm gươm đao. Chẳng biết giờ khắc nào sợi dây trói buộc mỏng manh ấy chợt đứt.



Yêu nhau. Cùng nắm tay nhau đi về chung một con đường. Chợt nhận ra con đường này quá quen. Chúng ta đã từng đi rất nhiều lần. Hóa ra cả hai đã vô tình lướt qua nhau bao tháng ngày cô đơn ấy. Cứ nhìn về phía trước và tự hỏi người kia đang ở đâu. Chúng ta quên mất việc dừng lại và quan sát xung quanh. Chắc vì thế chúng ta vô tình bỏ qua nhau đến tận bây giờ. Như một thoáng lướt qua. Hai kẻ xa lạ chẳng hề gặp nhau dù đang chờ nhau đến héo mòn con tim trẻ.

Trần Junne

Truyện Ngụ Ngôn 365 : Chuột và ếch


Chuột đến thăm ếch. ếch gặp chuột trên bờ và mời chuột về nhà mình dưới nước. Chuột xuống theo nhưng sặc nước và vất vả lắm mới sống sót mà thoát lên bờ. Chuột tự bảo:
– Không bao giờ mình còn đến chơi người lạ nữa.


Yêu thử




1. Lan chuyền tờ giấy gấp tư từ bàn ba xuống bàn năm: “Ê, Sơn! Tí nữa tan học chờ tôi ở cổng trường nhá. Có vụ này hay lắm, he he!”.

Tụi bạn xung quanh chỉ chờ có thế mà buông lời dèm pha, nhưng Sơn với Lan trơ rồi. Chúng nó bị trêu nhiều quá cũng thấy bình thường, nhiều lúc an ủi nhau: “Người nổi tiếng bị xì - căng - đan là chuyện thường”. Tuy thế, Sơn vẫn đáp lại đầy hậm hực: “Bà! Thư với chả từ! Chúng nó gán ghép bà nghe chưa đủ à? Mà ra quán Lốc cốc đi, cổng trường lắm kẻ dòm ngó.”

Thế là Sơn ngồi vẩn vơ cả tiết cuối để nghĩ xem “vụ này hay lắm” của cô bạn là gì. Nó bụm tay lên miệng để khỏi thoát ra tiếng cười khi nó nhớ đến lần “sét đánh” trúng cô bạn ngay giữa sân trường năm ngoái. Nó nhớ mình đã bàn mưu tính kế như thế nào để Lan tiếp cận đối tượng. Cuối cùng, cả hai ngã ngửa vì cậu bạn có dáng vận động viên bóng rổ ấy học khóa dưới, tức là gọi Lan “bà chị”. Thế là tan mộng! Biết đâu đấy, biết đâu cô nàng lại bị cháy xém lần nữa...


2.

- Sặc! Cái gì?! - Sơn sững sờ hét ầm quán. Nhìn bạn vẫn ngồi im mặt giả vờ nghiêm trọng (nén cười) - Nhắc lại tôi xem!

- Ừ! Tôi với ông thử làm người yêu của nhau.


- À! Bà đang tỏ tình đấy hả? Cũng được... - Sơn tiếp giọng đùa cợt - Nhưng làm người yêu của tôi hơi khó đấy, phải dịu dàng, ăn nói nhỏ nhẹ. Bà thì chưa đủ tiêu chuẩn... Há há!

Lan phát mạnh vào vai Sơn:

- Tỉnh! Nghiêm túc! Tôi tính rồi, suốt ngày bị chúng nó trêu, không thật cũng bị coi là thật rồi. Mà tôi thấy bà chị tôi thích lắm! Valentine, 8/3, sinh nhật... có khi chả ngày gì cũng có quà, đi đâu cũng có người đưa đón. Có người yêu sướng thế chứ!

Sơn trợn tròn mắt:

- Ơ, bà định thế thật à? Nếu thế thì bà lời chết được, tôi thiệt hại ghê quá!

- Tức là hai chiều, có qua thì có lại. Hiểu không?

- Nghe cũng hay. Nhưng yêu thì tức là làm những cái gì?

- Ừ, đây. Một là thay đổi cách xưng hô. Ông gọi tôi là em, tôi gọi ông là anh. Hai là ông phải qua đưa đón tôi đi học.

- Trò này mới mà liều quá! Bao giờ bắt đầu?

- Ngay bây giờ, anh ạ! - Lan nháy mắt đầy tinh quái.

- Ừ! Bà... à em! Nghe chuối quá!

- Rồi sẽ quen. Em về trước nhá, mai anh qua đón em. - Lan định xách cặp đứng lên. Sơn gọi với lại:

- Bà... em ăn uống sập quán người ta rồi về à? Góp tiền trả chứ?!

Lan quay lại đầy ngạc nhiên:

- Anh phải trả cho em chứ, làm gì có chuyện con gái thanh toán tiền ăn uống? Yêu đương kiểu gì thế?

Sơn giãy nảy:

- Thôi thôi, tôi không yêu nữa, yêu ai chứ yêu bà chắc tôi sạt nghiệp.

Lan cười khích tướng: “Ôi, con trai...”. Nó biết chỉ cần ba tiếng ấy thôi cũng trị được Sơn rồi vì Sơn rất sợ bị trêu là ẻo lả như con gái. Và đúng là hiệu nghiệm thật.

- Được rồi, em về trước. Anh trả tiền. - Nó gằn từng tiếng.

3.

Sáng nay Sơn đến đón Lan như đã hẹn. Mẹ Lan cũng không thắc mắc bởi nhiều hôm Lan làm nũng không muốn đạp xe đi học đều giả vờ ốm để nhờ Sơn qua chở. Sau một đêm suy nghĩ, Lan tiếp tục bô lô ba la về kế hoạch của mình trên đường đi.

Ngay khi bước vào lớp, Lan đã cố tình gọi Sơn là “anh” thật to. Nó biết tất cả đang đổ dồn ánh mắt về hai đứa, mấy đứa bạn cũng ra vào thủ thỉ hỏi nó, nó thấy khoái chí chứ không ngượng ngại như mọi lần bị gán ghép. Ngay cả khi thằng bạn ngồi cạnh nó viết lên bảng dòng chữ “L luv S” thật to thì nó vẫn cười toe. Nhìn mặt Sơn đỏ lựng mà nó mắc cười quá, y chang con gái vậy.

Cô bước vào lớp, bất chợt nó rùng mình vì dòng chữ trên bảng chưa kịp xóa. Nhỡ bố mẹ biết? Nhỡ cô biết? Bố mẹ và cô đều cảnh báo tụi nó tránh xa mấy chuyện yêu đương nhắng nhít này. Nhưng dường như cô đã quá nhàm với trò nghịch của học sinh mà chỉ hỏi thăm tác giả của dòng chữ và nhắc nhở qua loa vài câu. Lan vững dạ hẳn. Nó mông lung nhớ tới mấy bài thơ ướt át nó đọc trộm trong cuốn sổ lưu bút của chị nó. Tức là có cái gì đấy nhớ rồi dỗi hờn rồi khóc... Nói chung là nó thấy hay hay, yêu là phải thế...

4.

Lan liếc xéo Sơn làm thằng nhỏ đang toe toét với Trinh bỗng im bặt như bị dính một luồng xung điện. Cuối tiết, Lan nhắn nó mỗi câu khó hiểu: “Từ ngày mai anh không phải đón em đi học nữa đâu”. Sơn ngạc nhiên quá mức - hay con nhỏ này thích mình thật? Nó thấy mình nói chuyện với Trinh mà không đếm xỉa gì tới nó, nó ghen? Nó bảo thử nhỡ nó muốn thành thật? Con gái! Thật khó hiểu quá mức!

Chiến tranh lạnh được hơn một tuần thì Sơn không chịu được nữa.

- Alô, Lan à? Bà giận tôi cái gì mà hành động buồn cười thế?

- Anh, em. - Lan nhấn từng tiếng nhắc Sơn.

- Ừ, em ghen à?

- Ừ. - Nó trả lời nhanh, gọn để tránh Sơn phát hiện nó đang suýt cười. Rồi ra vẻ khó chịu cực độ, nó dập máy đánh bụp.

5.

- Sơn ! Thôi cái trò này đi. Tôi sợ rồi!

- Tôi cũng định bảo bà thế. Nhưng tôi hỏi thật: bà thích tôi, đúng không? Bà ghen?

Lan nhảy dựng:

- Mơ! Hôm qua lúc nói chuyện với ông, bố tôi nghe máy ở tầng dưới, thế là dù cho tôi có giải thích đây chỉ là trò chơi thì tôi vẫn bị “quạt” cho một trận. Hơn nữa, do suốt ngày vẩn vơ nghĩ ngợi bày trò gì cho giống “yêu” mà dạo này tôi học hành bê bết. Nên...

- Ôi giời! Bà diễn đạt quá làm tôi tưởng thật. Hú vía! Sợ bà thật. Thì tôi có khác gì, tôi nghĩ bà thích tôi mà chẳng biết làm thế nào nên chẳng làm gì cho ra hồn cả...

- Ừ, qua chuyện này tôi phát hiện ông là một người yêu tồi. Như thế này có vẻ hay hơn nhiều - Dứt lời, Lan giơ tay véo tai Sơn thật đau.

- Bà lại bắt nạt tôi? - Nó cũng trả đũa một cách đanh đá khi véo lại Lan.

- Ông bỏ tay ra!

- Bà bỏ tay thì tôi bỏ...

NGUYỄN THÚY NGÂN (Hà Nội)