Ở MỘT THẾ GIỚI KHÁC BIỆT



Trong đời sống thường nhật, công việc, trách nhiệm và nghĩa vụ chính là những sợi dây vô hình trói buộc con người vào những nguyên tắc và quy luật khô khan. Khiến họ không thể thoát ra khỏi điều mà từ khi sinh ra đã được gán mác. Và cũng trong một xã hội mà ở đó, sự khác biệt luôn bị xem như những “đứa con ngoài giá thú” lại càng khiến sự đột phá lại trở nên vô cùng lạc lõng. Hãy một lần bước ra khỏi lằn ranh của những định kiến và thả mình tự do với suy nghĩ táo bạo, tạm quên đi những ràng buộc vô lý.

Như cách ErAn Croitoru – họa sỹ phim hoạt hình đã dành ra hơn hai năm để ấp ủ và thực hiện dự án thú vị mà mọi người sẽ được coi ngay sau đây. Bộ ảnh là những suy nghĩ khác biệt, ở một thế giới khác biệt, nơi mà máy ảnh được chụp hình và ốc sên có thể bay.

 
  Đã đến lúc những trụ điện già nua cần phải nghỉ ngơi và lấy lại tự do.


Kì nghỉ của những chiếc máy ảnh


Cuộc chiến rau củ


“Để xem từ nay còn dám ồn ào nữa không!”


Ra đây là nơi xuất thân của những chú thỏ trong các màn ảo thuật bí ẩn.


      Và đây là giải pháp cho những cô nàng ốc sên chậm chạp


Cuộc tấn công của thành phố đinh tán.


‘Bảo vệ đức vua’


Yêu, không yêu, yêu….không yêu.


Gia đình nến vào thời những thời khắc cuối cùng.

Hẳn là có kẻ trà trộn đâu đây.


Tất cả những gì “bọn trẻ ly tách” cần là một chút cà phê cho bữa sáng.

Kì diệu nhất là tình yêu của mẹ



Trong cuộc sống này có biết bao điều kì diệu mà ta không hiểu hết. Đó là do chúng ta sống hời hợt ư? Không phải. Hay bởi vì điều kì diệu là một cái gì quá cao cả, lớn lao, vượt xa khả năng con người nên chúng ta không thể thấy, không thể cảm nhận? Cũng không phải thế.

Đơn giản là vì chúng ta chưa dành ra những khoảng lặng để cảm nhận bằng tất cả các giác quan những điều kì diệu ở ngay trong cuộc sống vốn tấp nập, vồn vã này.


Kì diệu khi một sinh thể được hình thành sau những nỗ lực, cố gắng của người mẹ. Mẹ là người mà dù có đi đến cuối cuộc đời, ta cũng không thể báo đáp hết công ơn sinh thành bởi tình yêu mà người dành cho ta quá lớn. Mẹ sinh ra ta là để yêu thương chứ đâu phải vì mục đích nào khác. Bởi vì tình yêu mà người mẹ đã làm được những điều kì diệu, đó là chấp nhận hy sinh hết tất cả, dành trọn cả tuổi thanh xuân vì một sinh linh nhỏ bé mới chào đời.

Nếu được hỏi về người đã mang đến điều kì diệu trong cuộc sống của bạn thì hãy khoan nghĩ đến thần tượng, những cô tiên, những phù thuỷ phép thuật trong trí tưởng tượng mà hãy nghĩ ngay đến người phụ nữ đã sinh ra bạn, vì người người phụ nữ ấy đã ban tặng cho bạn sự sống quý báu trên cõi đời này.

Tôi còn nhớ đã từng đọc một câu chuyện cảm động về tình mẫu tử. Một người mẹ trong lúc hạ sinh một đứa trẻ nghe bác sĩ nói chỉ có thể cứu một trong hai mẹ con đã không chần chừ nói rằng: "Hãy cứu lấy con của tôi". Và sau khi đứa bé ra đời, trái tim của ngươi mẹ đã thôi không còn đập.


Nhưng kì diệu thay khi tiếng khóc đầu tiên của đứa bé cất lên, người mẹ bỗng mở mắt. Với hai dòng nước mắt tuôn rơi trên khoé mi, người mẹ chỉ kịp vỗ vào lưng con của mình hai cái rồi ra đi mãi mãi, nhưng trên mặt của bà là một nụ cười hạnh phúc.

Tôi bỗng tự hỏi giữa dòng đời nghiệt ngã này, liệu có ai dám vì tôi mà đánh đổi tất cả? Và liệu có ai dám khẳng định rằng đôi mắt của họ sẽ luôn chan chứa những giọt sầu vì nỗi buồn của tôi và đôi môi của họ sẽ luôn mỉm cười vì hạnh phúc của tôi nếu đó không phải là mẹ?

Kì diệu là khi con người vượt qua được những giới hạn của bản thân để làm được những điều tưởng chừng như không thể. Nếu không nhìn sâu vào bản chất của con người mà khám phá, mà tìm hiểu hết mọi ngóc ngách của trí tuệ và tâm hồn thì sẽ chẳng bao giờ thấy được những điều phi thường ẩn chứa bên trong cái vỏ bọc nhỏ bé ấy.

Bởi con người vốn tham lam nên luôn nuôi dưỡng những đam mê, những nhiệt huyết, khát khao muốn thống trị cả vũ trụ, muốn lặn xuống đại dương sâu thẳm của cuộc đời mà tìm những viên ngọc trai sáng lấp lánh được kết tinh từ loài trai nhẫn nại.


Sẽ có lúc con người bị quật ngã, bị nhấn chìm trong những đợt sóng dữ dội của đại dương. Lúc này thì kì diệu là dù có ngã thật đau, dù có bị bóp nghẹt, dù có thất bại đến cả trăm nghìn lần thì con người vẫn tiếp tục đấu tranh không ngừng nghỉ để thực hiện mục đích của mình.

Trong thế giới tưởng chừng rộng lớn mà lại chật hẹp này, niềm tin và hy vọng luôn hiện hữu cùng với những ước mơ, và vì thế nên con người làm nên được những điều kì diệu. Nếu trước giờ chỉ nhìn thấy cuộc sống hiện lên một màu xám ngắt, ảm đạm thì kì diệu là được nhìn thấy nó với nhiều gam màu khác nhau. Một trái tim sắt đá vốn không biết yêu thương nay bỗng cảm nhận được nhịp đập của trái tim, biết rơi nước mắt vì nỗi buồn, biết cười vì niềm vui. Hay một tâm hồn trơ trọi như đá trước cuộc đời bỗng biết rung động trước vẻ đẹp muôn màu của cuộc sống, biết bồi hồi xao xuyến trước cái nhìn âu yếm của vầng trăng, biết lắng nghe tiếng chim hót trong trẻo như đang thưởng thức một bản nhạc với những thăng âm trầm bổng giữa không gian vắng lặng.

Đó không phải là kì diệu sao, khi mà con người đã thức tỉnh lương tri vốn ngủ yên, những xúc cảm bị chôn giấu sâu bên trong để đối mặt với chính bản thân mình. Và với tôi kì diệu khi là tôi đã nhận ra được những điều kì diệu trong cuộc sống mà tôi cho là buồn tẻ này, để tôi thấy được vẻ đẹp thật sự của nó.

Blog Nguyễn Hoàng Anh @MTO

Lựa chọn của hạnh phúc



Người ta thường hay hỏi nhau về tiền bạc, ít ai hỏi rằng bạn có hạnh phúc không.


Thực ra tôi đang trong một lớp dạy về kĩ năng. Trong lúc những cô cậu học trò của tôi làm việc được phân công từ buổi học hôm trước thì tôi muốn viết và chia sẻ với các bạn nhiều hơn công việc này và vì sao tôi chọn bài viết có tên chọn lựa của hạnh phúc.


Bạn có quyền chọn lựa mình có hạnh phúc không, với những người sống bên bạn, với những người bạn gặp thoáng qua hay thân quen, nhất là với quyết định cưới một anh chàng, cô nàng hay với công việc mà bạn theo đuổi cả đời. Nói điều này nghe chừng phi thực tế, nhưng buổi trưa nay một cậu học sinh lớp 12 hỏi tôi về việc nên thi cảnh sát hay giáo viên, tôi đã nói khi bạn tìm được đam mê của mình, dấn thân vào đó, dù ngày hôm đó có như thế nào thì bạn vẫn là người hạnh phúc.

Câu đầu tiên nhiều người hỏi bạn không phải là bạn có đang hạnh phúc không, phần lớn câu hỏi các bạn nhận được là có kiếm được nhiều tiền từ công việc đó hay không. Riêng với tôi thì khi bạn thấy vui là mọi thứ sẽ trở nên dễ dàng. Nếu bạn chọn làm công việc dạy học thì được gặp gỡ những học trò và chơi với chúng đã là niềm hạnh phúc vô ngần rồi, còn nếu bạn viết báo thì những con chữ hiện lên màn hình, tên bạn hiện lên sau mỗi bài viết luôn là niềm vui.

Thỉnh thoảng tôi gặp những người quen và họ hỏi về việc tôi có hối hận khi chọn công việc mình đang làm và theo đuổi, tôi có muốn chọn lựa lại từ đầu không... Tôi nghĩ những con đường mình đi qua dù có nắng nóng, dù có mỏi mệt thì tất cả đã là những trải nghiệm không thể có lại lần hai, nếu tôi được chọn lựa tôi vẫn muốn mình của ngày hôm nay, sống hết mình, dám dấn thân và dám chịu trách nhiệm.


Ngay từ đầu hiển nhiên tôi không có những tính cách như vậy, nó được hình thành từ những cuốn sách đắc nhân tâm tôi may mắn được đọc, từ gia đình, từ những thầy cô giáo dạy tôi ở cả trường học và trường đời. Tôi đã đi qua quãng đường như vậy.

Nếu cảm thấy không hạnh phúc bạn có quyền từ bỏ và tìm những công việc phù hợp với bản thân mình. Bạn mắc mệt trong đó và bạn không còn là bạn thì bạn đang sống vì mục tiêu, thế nên bạn cảm thấy hạnh phúc là thứ xa xỉ với bản thân mình.

Với tôi hạnh phúc rất đơn giản, nếu bạn chọn lựa nó là hạnh phúc thì nó sẽ gieo mầm trong bạn hạnh phúc, như khi bạn gieo một cây rễ cọc thì nó mọc rễ cọc, nếu bạn gieo cây rễ chùm thì nó sẽ mọc rễ chùm.

Khi ta rộng mở bàn tay, khi ta sống hết mình, khi ta không ngại trao đi những yêu thương vô điều kiện thì ta sẽ nhận về sự bình an trong tâm hồn và chỉ như vậy là hạnh phúc, thực sự hạnh phúc.

Blog Thảo Cỏ @MTO

Truyện Ngụ Ngôn 365 : Chuột đồng và chuột nhà


Một mụ chuột nhà bệ vệ từ thành phố ra thăm chuột đồng.
Chuột đồng sống ở ngoài ruộng, nên có gì đem hết ra thết đãi bà khách : đỗ và lúa mì. Mụ chuột bệ vệ chuyện trò :
– Cô gầy còm vì nghèo khổ, cô đến chơi tôi mà xem chúng tôi sống ra sao.
Và chuột đồng đi chơi. Khi ngời nhà ăn xong đã bỏ đi, mụ chuột nhà bệ vệ liền dẫn khách từ khe hở vào phòng, và cả hai leo lên bàn.
Chuột đồng chưa bao giờ thấy đầy đủ thức ăn như vậy. Nó mới bảo:
– Chị nói đúng thật, cuộc sống của chúng tôi quả là tồi. Rồi tôi cũng phải chuyển ra sống ở thành phố thôi.
Thình lình, một người bước vào cửa và bắt đầu săn bắt chuột. Chủ khách nhà chuột phải vất vả mới chuồn được vào khe hở.
– Không, chuột đồng lại nói, – cuộc sống của tôi ngoài đồng
ruộng sướng hơn nhiều. Dù rằng món ăn ngon ngọt tôi không có, nhưng tôi lại không phải sợ hãi đến nhường này.


Nhớ những cái tát của mẹ


Những cái tát của mẹ đủ đau để chúng tôi nhận thức được lỗi lầm của mình. Chẳng đứa nào dám khóc trước mặt mẹ, phải chờ mẹ đi khỏi mới òa lên khóc rấm rứt.

Tôi cũng có tuổi thơ như bao đứa trẻ khác, và tất nhiên không ai có một ký ức hoàn hảo về tuổi thơ của mình cả. Tôi cũng vậy, tuổi thơ của tôi chỉ có nước mắt sau những cái tát của mẹ. Ấy vậy mà với tôi bây giờ thì đó lại là quãng thời gian yên bình và hạnh phúc nhất, dù bị đánh đòn tôi cũng cam chịu để được trở lại một lần thôi cũng được.

Trở thành bà mẹ đơn thân với ba đứa con nhỏ thơ dại khi mới 29 tuổi, mẹ tôi đã lăn lộn hết ngọn đồi này đến quả núi kia để hái măng, đốn củi kiếm cái ăn hàng ngày cho ba chị em tôi. Chỉ cần có thứ bỏ vào miệng thôi là qua cơn đói rồi và chị em tôi lập tức nín khóc ngay, chứ đừng nói đến những món ăn ngon.

Mẹ tôi không may mắn sinh ra trong một gia đình đông con ở một vùng quê nghèo nàn, lạc hậu, quanh năm chỉ có cây sắn, củ khoai mà cái đói vẫn cứ hoành hành cả ngôi làng tội nghiệp. Có nhà nghèo khó quá không nuôi nổi con, phải dứt ruột bán một đứa cho người thành phố đế lấy tiền nuôi những đứa khác. Có người ác miệng khuyên mẹ tôi nên bán một đứa đi cho đỡ khổ, nhưng làm sao mẹ tôi làm thế được chứ? Chúng tôi là con của mẹ tôi, mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày cơ mà. Và rồi mẹ đã đánh đổi tất cả để lo cho chúng tôi có cái ăn, cái mặc hàng ngày.


Hoàn cảnh gia đình tôi lúc ấy chẳng khác chị “Chị Dậu” là mấy, nhưng mẹ tôi còn kém may mắn hơn là không có người đàn ông cùng chia sẻ những khó khăn, cực khổ. Một mình mẹ đã phải gồng mình lên chống chọi với cuộc sống hà khắc, mẹ chịu đói, chịu khát, chịu mọi đắng cay khổ cực và những lời đàm tiếu của xã hội để bảo vệ chúng tôi. Chị em tôi lớn lên trong sự bao bọc của mẹ, mẹ là người bản lĩnh, vừa dịu dàng đúng nghĩa như một người mẹ hiền lại vừa nghiêm khắc, nóng tính như một người cha. Mỗi khi chị em tôi bất hòa, cãi nhau là mẹ lại lôi đứa có tội ra tát một cái vào mặt hoặc lấy roi quất vào mông. Những cái tát của mẹ đủ đau đớn để chúng tôi nhận thức được lỗi lầm của mình. Chẳng đứa nào dám khóc trước mặt mẹ, phải chờ mẹ đi khỏi mới òa lên khóc rấm rứt.

Ngày ấy, tôi sợ mẹ lắm, vì mẹ hay đánh đòn. Tôi là đứa con gái ngang bướng từ nhỏ nên thường bị đòn nhiều nhất. Kỳ lạ là mẹ càng đánh tôi thì tôi lại càng không khóc, nhưng tôi biết từ sâu thẳm thâm tâm mẹ đau lắm, đau cả về thể xác lẫn tinh thần. Nhưng ngược lại, tôi là đứa học giỏi nhất nhà, niềm động viên duy nhất đối với mẹ là mỗi lần đi họp phụ huynh, tôi đều nhận được giấy khen và được tuyên dương trước toàn trường. Mẹ tự hào về thành tích học tập của chị em tôi, mẹ hãnh diện với dân làng lắm, đi đến đâu cũng được mọi người khen, niềm hạnh phúc ấy không che giấu được trong đôi mắt của mẹ.

Tôi học giỏi và lại là cán bộ lớp, nhưng lại thường xuyên bị cô giáo nhắc nhở đóng tiền học phí muộn nhất. Tôi xấu hổ vô cùng. Khi ấy, tôi giận mẹ lắm, tại sao chỉ có ba mươi nghìn đồng tiền xây dựng cả năm học thôi, vậy mà mẹ cũng không bao giờ cho tôi đóng đúng thời hạn cả. Tôi xấu hổ với đám bạn trong lớp, tôi bị chúng nó chê cười, mỉa mai đủ kiểu. Chính những tác động vô tình ấy đã khiến tôi trở thành một đứa con gái ích kỷ, vô lễ. Tôi ghét mẹ trong chính thâm tâm của mình, vì mẹ đã làm tôi mất thể diện với bạn bè. Dần dà, tôi trở nên khó tính hơn, hay đòi hỏi mẹ phải thế này, thế kia. Vì tôi học giỏi nên tôi có quyền đòi hỏi, tôi nghĩ thế. Và tất nhiên, mẹ chẳng bao giờ từ chối những yêu cầu của tôi nếu những điều đó liên quan tới việc học.

Tôi ghen tỵ và đố kỵ với chị gái và em trai khi thấy mẹ ưu ái hai người họ hơn. Mẹ nói chị tôi vất vả hơn, phải làm nhiều công việc khác giúp mẹ, còn em tôi thì nó là con trai lại ít tuổi hơn, nên tôi phải nhường nhịn em. Mẹ đã đúng, nhưng cái tính ích kỷ trong lòng mình không cho phép tôi được thoải mái. Tôi luôn hậm hực với chị em của mình, chưa bao giờ tôi cảm thấy yêu thương họ thật sự cả. Tôi sống khép kín hơn và hầu như chẳng bao giờ chịu chia sẻ với ai. Thấy tôi sống trái tính, trái nết, mẹ không hài lòng nên lại lôi tôi ra đánh đòn. Và mỗi lần như vậy tôi lại ghét mẹ, ghét và sợ những trận đòn roi từ mẹ. Tôi cũng xấu hổ với chị và em tôi vì tại sao chỉ mình tôi bị đòn còn họ thì không?

Tôi từng có suy nghĩ muốn bỏ đi thật xa để trốn chạy cái gia đình này, trốn chạy những trận đòn của mẹ tôi và hơn hết là tôi không muốn sống nghèo khổ như thế. Chính vì sự bần hàn, thiếu thốn lúc bấy giờ nên tôi mới sinh ra cái tính ích kỷ và những suy nghĩ tiêu cực khác.

Rồi cũng có một ngày tôi được toại nguyện với ước muốn của mình. Năm lớp 10 tôi chuyển lên thành phố học và ở trọ cách nhà 30 km, mỗi tháng chỉ phải về nhà một lần xin trợ cấp từ mẹ hoặc mẹ nhờ người trở lên thăm tôi. Lúc này gia cảnh nhà tôi cũng chẳng khá hơn là bao, bởi chị gái đang học đại học ở Hà Nội, còn em trai tôi cũng đã học lớp 8. Một mình mẹ cáng đáng việc ruộng đồng, nương rẫy, làm thuê làm mướn để hàng tháng có tiền gửi cho chị em tôi đóng học và sinh hoạt.

Mẹ là thế, chịu bao cơ cực cũng chẳng bao giờ hé môi tham vãn một lời nào. Mẹ không chỉ là người sinh ra chị em tôi, mà còn là người dìu dắt chúng tôi bước qua những thăng trầm của cuộc sống. Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, mẹ cũng luôn sát cánh bên chúng tôi, là niềm động viên tốt nhất cho chị em tôi vững bước vào đời.

Khi đã đến tuổi trưởng thành, mẹ không còn dùng đòn roi để trừng phạt chị em tôi nữa, thay vào đó là những lời động viên, khuyên bảo nhẹ nhàng đầy nhân văn mà ở trường lớp thầy cô chưa từng truyền tải cho tôi. Tôi dần thay đổi suy nghĩ và lối sống của mình, tôi thấy nhớ mẹ hàng đêm và cảm thấy vô cùng có lỗi với mẹ vì đã từng sống ích kỷ. Có lần vì nhớ mẹ quá, tôi đạp hơn 40 km đường quốc lộ và hơn 7 km đường đất để về nhà bằng chiếc xe đạp mini cũ. Chiếc xe này mẹ xin được của một người chị họ, và đó cũng là món quà lớn nhất mẹ tặng khi tôi bước chân vào học cấp 3.

Về đến nhà, tôi nhìn mẹ đang hì hụi nấu cơm trong bếp, ánh sáng lập lòe của chiếc bóng đèn sợi đốt 25W hòa lẫn vào những làn khói bếp đang lan tỏa khắp căn nhà lá, bóng dáng mẹ tôi lu mờ trong màu ánh sáng yếu ớt ấy. Mẹ quay lại nhìn thấy tôi và nở nụ cười rạng rỡ, mẹ nói “chờ con về mẹ mới dám bắt gà thịt đấy”. Mẹ vừa đưa bàn tay lem luốc lên dụi dụi lại đôi mắt đang nhòe đi vì khói bếp vừa tươi cười nói với tôi. Tôi vốn là đứa lì lợm, dù trong lòng xúc động lắm, chỉ muốn ào tới ôm lấy mẹ mà khóc thôi. Vì nhớ mẹ nên tôi mới đạp xe về mà và đã tôi vượt cả đoạn đường đồi núi hoang vắng để về đây gặp mẹ. Vậy mà giây phút ấy, tôi chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ quan sát mẹ một cách lặng lẽ.

Ngày tôi đi, mẹ móc trong túi áo ra đếm được ba mươi hai nghìn đồng lẽ, rồi dúi vào tay tôi và nói “Tuần này mẹ chỉ có bằng này thôi, con cầm lấy tiêu tạm rồi mẹ lại gửi lên sau cho”. Tôi ngậm ngùi cầm nắm tiền lẻ vẫn nguyên trạng nhàu nhĩ nhét vội vào túi sách, rồi dắt xe quay mặt đi. Nước mắt tôi rơi, con đường phía trước bỗng trở nên mờ ảo không nhìn thấy rõ. Giây phút ấy tôi không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ, tôi sợ sẽ bật khóc ngay tức khắc và mẹ sẽ lại phải suy nghĩ về tôi.

Sự dịu dàng, vỗ về của mẹ đã cảm hóa con người tôi, đã dạy cho tôi biết bao bài học đắt giá về tình mẫu tử. Ngay cả khi tôi đã trở thành một người thành đạt với công việc của mình, mẹ vẫn giữ nguyên sự dịu dàng và lòng bao dung ấy. Tôi thèm muốn và khát khao lắm được trở lại những ngày bị mẹ đánh đòn, bị la mắng. Vì chỉ những ngày tháng ấy, tôi mới thực sự được sống bên mẹ, được cùng mẹ trải qua những khó khăn, đói khát hàng ngày. Mẹ đã cho chị em tôi cuộc đời, một cuộc đời đúng nghĩa và ý nghĩa, nhưng tiếc rằng chúng tôi lại không thể ở gần mẹ hơn được. Vì cuộc sống, vì sự nghiệp mà bốn mẹ con bốn nơi khác nhau, chỉ có ngày lễ Tết mới có dịp đoàn tụ bên nhau được dăm ba ngày, rồi lại mỗi đứa một nơi lên đường và xa mẹ.

Chưa một lần tôi nói “con yêu mẹ”, nhưng từ sâu thẳm lòng mình, mẹ đã là một thần tượng duy nhất của lòng tôi. Cảm ơn những cái tát của mẹ và cảm ơn cả sự dịu dàng bao dung của mẹ đã cho tôi có được ngày hôm nay. Tôi chỉ mong có một ngày được về sống bên mẹ, bình yên, nhẹ nhàng và ấm áp với căn nhà lá ở vùng núi xa xôi ấy - nơi tôi có mẹ.

Nguyễn Như Tâm

Truyện ngụ ngôn 365 : CHÓ SÓI VÀ SÓC CON




Sóc nhảy nhót chuyền cành thế nào ngã trúng ngay vào chó sói đang ngủ. Chó sói choàng dậy tóm được sóc, định ăn thịt. Sóc bèn van xin:
– Xin ông thả cháu ra.
Sói trả lời:
– Thôi được, ta sẽ thả mày, có điều mày hãy nói cho ta hay, vì sao họ nhà sóc chúng mày lúc nào cũng vui vẻ như vậy. Ta thì lúc nào cũng buồn rũ, còn chúng mày thì lúc nào cũng thấy đùa nghịch nhảy nhót trên tán cây cao.

Sóc nói:
– Ông cứ thả cháu lên cây đã, trên đó cháu sẽ nói cho ông rõ, chứ không cháu sợ ông quá.
Sói thả Sóc ra, thế là Sóc tót lên cây và nói chõ xuống:
– Ông buồn rũ là vì ông độc ác, cái độc ác nó bóp thắt tim gan ông lại. Còn đằng này bọn ta vui vẻ là vì bọn ta hiền lành và chẳng làm điều ác cho ai cả.


Những điều tuyệt vời về mẹ



Nếu có một khoảng thời gian lắng đọng để nghĩ về một ai đó, thì người mà con muốn xuất hiện ngay trong tâm trí là mẹ…

Mẹ có biết không? Mẹ là người quan trọng nhất cuộc đời con, hơn cả bản thân con, hơn cả người mà con sẽ yêu sau này. Khi nghĩ về mẹ, có biết bao ký ức chợt ùa về trong con, con không biết phải sắp xếp thế nào để đẹp đẽ, để tròn vẹn nhất, nhưng con muốn giữ mãi những kỷ niệm đó, cho con bây giờ, cho con mai sau…


Nhìn lại năm tháng đã qua, con thấy mình thật sự hạnh phúc. Hạnh phúc vì bên con luôn có mẹ, luôn có một vòng tay chở che con, cho con hơi ấm tình yêu thương. Từ sâu trong đáy lòng, con cám ơn mẹ nhiều lắm. Cám ơn tất cả những điều mẹ làm vì con, từ việc nhỏ nhặt nhất đến chuyện lớn lao nhất. Khi con sinh ra đời, mẹ đã ôm con vào lòng, nâng niu con, cho con bầu sữa ngọt lành. Rồi khi con chập chững bước đi, khi té ngã con khóc, mẹ lại dịu dàng nâng đỡ con, giúp con vững bước trên đường đời. Khi những sóng gió chực chờ quật ngã mẹ, mẹ vẫn kiên cường đứng lên, để mang ước mơ về cuộc sống tươi đẹp của hai chị em con bay xa hơn.



Khi ba mất, mẹ một mình cô độc, dù đau lòng tưởng chừng suy sụp, dù nước mắt chảy nhiều tưởng chừng cạn kiệt, mẹ cũng không bỏ rơi những đứa con của mẹ, vẫn thầm lặng hy sinh tất cả, đem đến con sự ngọt ngào, bình yên nhất. Lời cám ơn từ con tuy không giúp mẹ tan biến hết những nỗi buồn, tuy không lắp đầy những nhọc nhằn mẹ phải trải qua, nhưng con vẫn muốn nói con cám ơn mẹ, ngàn lần, vạn lần…Cám ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con…



Ngày hôm nay con đã lớn khôn, đã có thể suy nghĩ nhiều về cuộc sống này, về mẹ, về chị, về con, về những thứ diễn ra xung quanh mình. Và con nhận ra những năm tháng qua con sống quá ích kỷ. Con không giúp mẹ bớt cô đơn mỗi đêm về mẹ nhắm mắt với giấc ngủ nhọc nhằn. Con không làm mẹ tự hào về con mỗi khi đứng trước một ai đó, con chỉ là một người thấp bé. Con trách móc mẹ vì mẹ không hiểu con, không biết được những điều con suy nghĩ, những nỗi buồn con không chia sẻ cùng ai, kể cả mẹ. Con giận mẹ khi con không đậu đại học, mẹ chỉ im lặng thay cho lời an ủi, hay thậm chí trách móc con, điều đó làm con thêm ghét bản thân mình. Con giận cả chính con khi đọc nhật ký mẹ. Ở đó con thấy được tình thương vô bờ mẹ dành cho con, thấy được sự phiền muộn của mẹ, và thấy cả giọt nước mắt mẹ rơi xuống làm nhòe đi trang chữ…Tất cả điều đó khiến con hiểu bao ngày qua mẹ buồn nhiều lắm, nhưng con luôn làm nặng thêm sự lo âu trong tâm trí mẹ. Con vô tâm quá phải không mẹ? Con thật sự, thật sự xin lỗi mẹ. Con mong mẹ chờ thời gian trôi qua để con có thể thay đổi, có thể sửa chữa lỗi lầm, có thể sống vì mẹ khi mẹ cần con, và để lời xin lỗi từ con không phải là vô nghĩa... Lúc đó, mẹ hãy tha thứ cho con, nha mẹ!









Cuộc sống hôm nay dù đôi lúc khó khăn khiến con mệt mỏi, dù đôi lúc con bật khóc một mình khi đêm về bởi quá nhiều phiền muộn…, con vẫn cảm thấy hạnh phúc vì mẹ luôn bên con, cho con một điểm tựa vững chắc. Với con giờ đây, gia đình nhỏ bé của mẹ, của chị, của con là điều ấm áp nhất mà con nhận được. Con muốn đẩy mâu thuẫn đi thật xa và đem bình yên tới lấp đầy. Con muốn thấy mẹ cười như thể chưa từng tồn tại nỗi buồn.  Rồi ngày mai đến, con hy vọng trao tặng mẹ tương lai cùng ngôi nhà xây mới khang trang, cùng sự sang trọng, sung túc đong đầy. Tuy chặng đường con đi còn khá dài, nhưng con muốn nỗ lực hết mình, để ước mơ con không còn xa, để tâm trí mẹ không còn trĩu nặng suy nghĩ, lo lắng nữa…Mẹ ơi! Con thật sự thương mẹ nhiều lắm! Yêu thương con dành cho mẹ sẽ tồn tại mãi mãi trong trái tim con, kể cả khi thời gian trôi qua làm xóa nhòa mọi thứ, kể cả khi tình cảm đó không được thể hiện thường xuyên bằng lời nói…



Nếu có một khoảng thời gian lắng đọng để tri ân một ai đó, thì người mà con muốn thể hiện lòng thành kính, là mẹ…





Hồ Trần Thiên Thanh

Truyện Ngụ Ngôn 365 : HAI CHÚ GÀ TRỐNG VÀ ĐẠI BÀNG


Hai chú gà trống chọi nhau bên đống phân. Một chú sức lực khoẻ hơn, đánh bại chú kia và đuổi nó đi khỏi đống phân. Cả lũ gà mái ào đến vây quanh gà trống, khen ngợi nó. Gà trống muốn đ ược
gà ở sân nhà khác biết về sức lực và vinh quanh của nó. Anh chàng bay lên nóc căn nhà chứa đồ, vỗ cánh và lớn tiếng:
– Tất cả bọn các người hãy trông ta đây, ta đã đánh bại một gà trống khác ! Trên thế gian này không một con gà trống nào có sức lực như ta.
Anh chàng chưa kịp hát hết bài, một gã đại bàng đã bay đến đánh gục, quặp vào móng và mang về tổ.




Truyện Ngụ Ngôn 365 : Mèo và cáo


Mèo chuyện trò với cáo và xem làm cách nào để tránh được lũ chó. Mèo bảo:
– Tôi không sợ chó, bởi vì tôi có một mẹo tránh chúng. Còn cáo nói:
– Làm sao có mỗi một mẹo thôi mà tránh được chó? Tôi có tới bảy mươi bảy mánh lới và bảy mươi bảy cách đánh lừa kia.
Trong lúc đôi bên trò chuyện, những người thợ săn ở đâu đi tới và một đàn chó ào theo. Mèo chỉ có một mẹo: nó nhảy phắt lên cây, thế là đàn chó không bắt được mèo; còn cáo giở đủ các ngón mánh lới của mình ra nhưng cũng không thoát, đàn chó tóm cổ được cáo.


Những điều phụ nữ cần ghi nhớ!


1. Lấy chồng không sợ muộn, chỉ sợ ...NHẦM

2. Người nói yêu bạn chưa chắc đã đợi được bạn. Nhưng người đợi được bạn chắc chắn là người yêu bạn rất nhiều.

3. Phụ nữ không cần người đàn ông của mình tốt về mọi mặt. Họ chỉ cần anh ta ...thành thật về mọi thứ

4. Đàn ông không bao giờ có thể coi tình yêu là tất cả cuộc sống. Vì vậy, phụ nữ cũng cần phải học cách không được coi đàn ông là tất cả cuộc sống của mình.

5. Cuộc đời rồi ai cũng sẽ gặp một người, mà nếu không lấy được người ấy thì sau này dù có lấy ai cũng không còn quan trọng nữa.


Truyện Ngụ Ngôn 365 : Khỉ và cáo



Một bữa muông thú bầu khỉ lên làm người cầm đầu. Cáo tìm đến khỉ và thưa:
– Bây giờ ông là người đứng đầu của chúng tôi, tôi muốn giúp đỡ ông : tôi tìm ra một kho của trong rừng ; đi theo tôi, tôi sẽ chỉ cho ông thấy.
Khỉ ta mừng rỡ đi theo cáo. Cáo đưa khỉ tới một cái bẫy và bảo :
– Đây, ở đây, ông tự lấy lấy, còn tôi không muốn động đến trước ông.
Khỉ cho tay vào, thế là bị sập bẫy. Bấy giờ cáo chạy đi gọi tất cả muông thú đến và chỉ con khỉ cho tất cả mọi loài thấy :
– Các người nhìn xem, – cáo nói, – các ngời đã bầu một kẻ như thế nào lên làm người đứng đầu ? Các người thấy không, đầu óc hắn ta có gì đâu, hắn bị sập bẫy rồi.


Truyện ngụ ngôn 365 : MÈO ĐEO NHẠC



Vì mèo mà cuộc sống họ nhà chuột trở nên chật vật. Ngày nào mèo cũng chén thịt khi thì hai, khi thì ba mống chuột. Một bữa họ nhà chuột tụ họp bàn tính xem làm cách nào thoát được mèo.Bàn đi tính lại, không làm sao nghĩ được mẹo gì. Bấy giờ một con chuột con mới lên tiếng :
– Tôi xin nói cách chúng ta làm thế nào để thoát được mèo. Sở dĩ chúng ta bị chết là bởi vì chúng ta không biết khi nào mèo đến tìm chúng ta. Phải đeo nhạc lên cổ mèo cho phát lên thành tiếng. Khi ấy thì bất cứ lúc nào mèo tới gần chúng ta, chúng ta đều sẽ nghe rõ, thế là chúng ta chuồn kịp thời.
– Được như vậy tốt đấy – chuột già nói – nhưng phải có ai đeo được nhạc lên cổ mèo. Cậu nghĩ ra hay đấy, nhưng nếu cậu mà đeo được nhạc lên cổ mèo thì khi ấy chúng tôi sẽ xin cám ơn cậu.


Truyện ngụ ngôn 365 : SƯ TỬ VÀ LỪA


Vào một ngày đẹp trời, sư tử đi săn mồi và muôn Lừa cùng đi theo minh

Sư tử dạy cho Lừa cách bắt mồi, rồi sử tử bảo với Lừa rằng
– Cậu cứ vào rừng đi, lừa ạ, vào đến nơi, cậu có bao hơi sức cậu rống lên một tiếng thật to. Con thú nào nghe thấy tiếng rống ấy sợ bỏ chạy, tôi sẽ tóm gọn hết.
Nghe Sư tử bảo thê, lừa vốn thật thà nghe sao làm vậy. Khi vào đến rừng Lừa rống lên, các con thú chạy tán loạn vì sợ tiếng rống lên của Lừa, đúng như kế hoạch thừa thắng sông lên sư tử tóm bắt được một loạt thú rừng.

Sau cuộc săn bắt, sư tử bảo lừa:
– Chà, tôi khen ngợi cậu, cậu rống khá lắm làm cho bọn thú chạy toán loạn cả lên, và việc của tôi còn lại thật là đơn giản, là tóm gọn bọn chúng.
Thế là từ đó lừa cứ rống hoài, cứ chờ đợi hoài người ta khen nó.

Đấy là nguyên nhân tại sao lừa hay kêu suốt đấy các em à.



Truyện Ngụ Ngôn 365 : Chó sói và cáo


Một hôm chó sói vào làng bắt gà, bị đàn chó nhà phát hiện và đuổi theo, Chó sói chạy trốn đàn chó nhà và định trốn vào rãnh nước, cạnh một khe suối. Nhưng trong rãnh nước đã có cáo đang ngồi đó từ bao giờ rồi rồi. Cáo nhe răng dọa sói và bảo: “Ta không cho nhà anh vào đây, đây là chỗ của ta”
Sói không tranh cãi chỉ bảo:
– Nếu như đàn chó nhà không đuổi gần tới thì ta đã cho mày biết đây là chỗ của ai còn bây giờ có lẽ mày nói phải.