Truyện Ngụ Ngôn 365 : Cáo và chó sói


Một hôm Cáo bị bọ chét cắn. Nó nghĩ cách diệt bọ chó. Nó ra sông thực hành các bước để loại bọ chét ra khoải người mình Đầu tiên Cáo quay lưng thò đuôi xuống nước. Bọ chét từ đuôi cáo nhảy cả lên lưng cáo. Sau đó Cáo bước cả hai chân sau xuống nước, bọ nhảy cả lên lưng cáo, nhảy cả cổ, cả đầu, cáo xuống nước rất sâu, đến mức chỉ còn thấy mỗi cái đầu. Tất cả bọ chó tụ tập cả về mõm cáo. Cuối cùng cáo lặn xuống nước. Bọ chó nhảy ráo lên bờ, thế là cáo lên khỏi nước ở một chỗ khác.


Chó sói ở cạnh đấy nhìn thấy mọi chuyện và rắp tâm làm tốt hơn vì nghĩ rằng các bước của Cáo không tốt. Nó nhảy tót xuống sông, lặn thật sâu và ngồi lì trong lòng nước; nó nghĩ bụng, bọ chó bám trên người nó chắc chết ngạt. Sói ra khỏi nước, nhưng bọ
chó bám trên người nó sống lại và lại cắn nó.

Các bạn đọc truyện ngụ ngôn có hay không? Cảm nghĩ về những câu truyên ngụ ngôn thật ý nghĩa. Mỗi người đọc xong đều có những cảm nghĩ riêng của mình về mỗi câu truyện.

Truyện Ngụ Ngôn 365 : Bác Hung gô và niềm hạnh phúc


Một hôm bác Hung gô đi ra ngoài bãi cắt cỏ nhưng lại nằm lăn ra ngủ, còn Hạnh phúc thì đi dạo khắp thế gian. Hạnh phúc đi và đi  đến chỗ bác Hung gô liền cất tiếng với bác
– Đáng ra bác làm lụng, anh ta lại ngủ thế này, rồi sau đó không thu hoạch đủ cỏ khô khi thời tiết nắng, thì lại trách ta – trách Hạnh phúc – và than thở : “Tôi không có hạnh phúc”.


Truyện Ngụ Ngôn 365 : Cô bé và con ve



Một hôm cô con gái của bác nông dân bắt được một con ve và cô định vặt chân con bé tội nghiệp.

Thấy vậy bố cô liền lên tiếng: Đay là con ve vẫn cất tiếng ca hát mỗi sang cho con nghe đấy con gái yêu à.
Cô bé nhớ lại những khúc hát của ve sầu bèn thả ra. Thế là chu ve được bay đi và mỗi sáng lại cất tiếng ca hát cho cô bé nghe.




Truyện Ngụ Ngôn : Rắn nước và nhím


Có mộ lần nhím đến thăm rắn nước và bảo:
– Anh rắn nước ơi, anh cho tôi vào tổ của anh ở ít lâu được không?
Rắn nước cho nhím vào. Có điều nhím vào tổ rắn nước, con cái
rắn nước không sống nổi vớí nhím vì những chiếc lông của Nhím cứng lắm, cứ đâm hết vào người rắn con. Rắn nước bảo nhím:
– Tôi cho anh vào nhà ở ít lâu thôi, bây giờ thì anh đi đi, lũ con
tôi đụng phải lông nhọn của anh chúng đau đớn lắm.
Nhím nói:
– Ai đau thì cứ việc đi, còn ở đây tôi thấy cũng tốt rồi.




Truyện Ngụ Ngôn 365 : Con chim con


Một con chim con đậu trên cành cây, phía dưới có hạt thóc trên
mặt cỏ. Chim con tự nhủ:
– Ta phải mổ ăn mới được
Chim con sà xuống mổ hạt, thế là mắc phải lưới.
– Vì sao mà ta khốn khổ thế này? Chim con nói – Bọn diều hâu săn bắt những con chim đang sống, vậy mà chúng cũng chẳng việc gì, còn mình chỉ vì một hạt thóc nhỏ bé mà hết đời.



Truyện Ngụ Ngôn 365 : Con quạ và cái bình


Một con quạ nó đang rất khát nước, nó muốn có nước để uống. Nhưng tìm mãi không có chỗ nào để uống nước cả. Cuối cùng nó tìm thấy một cái bình, trong bình có nước, nhưng ít quá, cổ bị lại cao Quạ không thò mỏ vào uống được.

Quạ nghĩ ra một cách là tha những viên sỏi nhỏ thả vào bình nước, cho đến khi nước dâng lên cao. Quạ tha hồ uống.






Bài học về mục tiêu


Thầy giáo Do Thái bơi một chiếc thuyền lớn theo sau những nam sinh dũng cảm đang bơi trong dòng nước biển xanh ngắt. Bơi chưa đầy nửa dặm, những chàng trai vốn bơi rất giỏi lại dần bỏ cuộc mà trèo lên thuyền của thầy. Tất cả đều cảm thấy kiệt sức và không thể bơi tiếp. Người thầy chỉ cười và tiếp tục chèo thuyền ra xa bờ hơn.

Khi cách bờ khoảng một dặm thì thầy đột ngột dừng thuyền và ra lệnh cho tất cả các học sinh của mình nhảy ra khỏi thuyền và bơi vào bờ ngay vì thuyền sắp chìm. Thấy con thuyền nặng nề chở cả nhóm người đông đúc như muốn chìm thật, các học trò liền nhảy ngay xuống biển và cố hết sức bơi vào bờ mà không ngoái đầu trở lại…

Người thầy chậm rãi chèo con thuyền nhẹ từ từ theo sau nhưng luôn giữ một khoảng đủ để vừa quan sát và hỗ trợ khi cần, nhưng vừa không để học trò biết con thuyền vẫn nổi sau lưng họ.


 
Một lát sau, tất cả các học trò đều bơi vào đến bờ bình an vô sự, người thầy mới lên bờ gặp học trò của mình và hỏi từng nhóm học trò. Nhìn những học trò không dám bơi, thầy rằng tại sao các em không tham gia? Các học trò đó trả lời vì họ thấy biển mênh mông, không biết bơi đi đâu nên họ cảm thấy bối rối, sợ hãi mà bỏ cuộc ngay từ đầu.

Thầy hỏi những học sinh đã dũng cảm bơi ra biển rằng tại sạo các em sớm dừng lại khi bơi ra biển vì thấy kiệt sức, nhưng khi bơi vào bờ thì các em lại bơi được quãng đường còn dài hơn gấp hai lần quãng đường đã bơi ra, khi sức lực cũng đã mỏi mệt?

Các học trò đều nói rằng khi bơi từ bờ ra biển, tâm lý hoang mang khi bơi ra biển khơi mênh mông đã làm họ lo sợ, trong khi chiếc thuyền của thầy ở phía sau như một cái phao cứu sinh mời gọi. Chính vì thế, họ nhanh cảm thấy kiệt sức nên bỏ cuộc.

Họ bỏ cuộc vì sợ hãi nhiều hơn là vì kiệt sức. Lúc đó, con thuyền của thầy là lựa chọn an toàn hơn rất nhiều so với việc bơi tiếp mà không biết sẽ đến đâu. Nhưng khi bơi vào bờ, dù xa hơn và sức đã mệt, nhưng họ vẫn có thể về đến nơi là vì bờ biển thân thuộc phía trước mặt là đích đến an toàn, nhìn thấy bờ biển trước mắt, họ càng bơi càng hăng hái, và về đích rất nhanh.

Nghe xong các câu trả lời của học trò, người thầy Do Thái mới nói: Như các em vừa trải qua, bờ biển là mục tiêu rõ ràng. Khi có mục tiêu rõ ràng để vươn tới, tất cả các em đã bơi được một quãng xa một cách dễ dàng. Mục tiêu rõ ràng trong tầm mắt đã truyền cho các em sức mạnh, sự bền chí và niềm tin để chinh phục mọi khó khăn. Hơn nữa, khi các em bơi vào bờ với suy nghĩ rằng con thuyền của thầy đang chìm, các em không còn có thể dựa vào con thuyền nữa ngoài chính sức lực còn lại của các em, nên các em đã dốc sức bơi vào cho bằng được.

Có mục tiêu rõ ràng, và không còn đường lùi hay bất cứ sự hỗ trợ nào khác, các em đã dựa vào chính mình và đã về đích ngoạn mục. Còn khi các em bơi từ trong bờ ra biển khơi vô tận, các em không thấy được mục tiêu phía trước mặt, nên các em nhanh chóng rơi vào cảm giác hoang mang, rồi dần trở nên tuyệt vọng…

Không có mục tiêu rõ ràng để vươn tới, các em đều dễ dàng bỏ cuộc. Chắc chắn lúc ấy các em cùng cho rằng mình đã cố hết sức rồi và chỉ được đến thế thôi. Hôm nay biển lặng, chúng ta lại ở trong vịnh nên không có con sóng nào lớn cản trở các em khi bơi ra biển, và cũng chẳng có con sóng xuôi chiều nào giúp các em bơi nhanh hơn vào bờ, nhưng các em đều tự mình vượt được quãng đường xa hơn nhiều quãng đường mà ngay trước đó không lâu các em đã cho rằng mình đã bơi hết khả năng.

Mục tiêu rõ ràng chính là sự khác biệt. Nó giúp chúng ta chiến thắng mọi nỗi sợ hãi và vượt qua được chính mình để chinh phục khó khăn một cách phi thường. Có mục tiêu rõ ràng để phấn đấu, mọi khó khăn trở thành chuyện nhỏ. Khi làm việc không có mục tiêu, mọi việc dù nhỏ cũng trở thành khó khăn không thể vượt qua.

Truyện Ngụ Ngôn 365 : Thằng nói dối


Một thằng bé chăn cừu và, làm như nhìn thấy chó sói, lên tiếng kêu cứu:
– Cứu tôi với, chó sói ! chó sói!
Các bác mu-gích chạy đến và thấy là không có chuyện đó.
Thằng bé cứ làm cái trò như vậy hai ba lần, rồi đến lúc xảy ra chuyện chó sói đến thật. Thằng bé lên tiếng kêu la :
– Ôi làng nớc ơi, chó sói !
Các bác mu-gích nghĩ là thằng bé lại đánh lừa như mọi lần, họ chẳng đến cứu thằng bé nữa. Chó sói thấy chẳng phải sợ hãi gì, nó tung hoành cắn chết cả đàn cừu.




Đừng dập tắt ngọn nến của con


Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc. Một hôm, đứa bé gái chẳng may bị bệnh và ra đi mãi mãi. Người cha quá đau khổ , tuyệt vọng, quay lưng lại với tất cả mọi người. Ông chẳng thiết tha gì với cuộc sống nữa. Ông tự nhốt mình trong phòng và khóc mãi.

Một hôm, người cha ngủ thiếp đi và ông mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ, ông gặp một đoàn người rước đèn. Tất cả ngọn đèn đều lung linh toả sáng, trừ ngọn đèn của đứa bé cuối. Đứa bé ấy cầm một ngọn nến không được thắp sáng. Nhìn kỹ hơn, ông nhận ra đứa bé ấy chính là đứa con gái bé bỏng của mình.


Ông tiến lại gần và hỏi con rằng: ” Tại sao nến của con lại không cháy?”. Bé gái đã đáp rằng: ” Con đã cố lắm nhưng không được cha à! Mỗi lần con thắp lên ngọn nến thì những gịot nước mắt của cha lại dập tắt hết ngọn nến của con”.

Đến đó thì người cha choàng tỉnh. Từ đó, ông lấy lại thăng bằng, lại sống vui vẻ, giúp đỡ mọi người xung quanh bởi ông không muốn những giọt nước mắt của ông lại dập tắt ngọn nến hi vọng của con ông.

Nước mắt chỉ có thể xoa dịu phần nào chứ không thể làm tan biến hoàn toàn nỗi mất mát lớn lao. Hãy cứ khóc khi bạn cần, nhưng hãy đứng lên vững vàng bạn nhé! Bởi ngoài kia, đâu đó, ở một nơi nào đó, người thân của bạn đang nhìn bạn mỉm cười. Đừng bao giờ để nước mắt che mờ con đường bạn đang bước đi…

st

Truyện Ngụ Ngôn 365 : Kiến và chim bồ câu


Kiến tìm xuống suối: nó khát nước. Sóng nước trào lên cuốn kiến đi và suýt nữa dìm chết nó. Bồ câu đang tha cành cây, chim nhìn thấy kiến chết đuối đến nơi, bèn thả cành cây xuống suối cho kiến. Kiến bò được lên cành cây và thoát chết. Về sau người thợ săn chăng lưới bắt bồ câu mái và sắp chụp lới. Kiến bò đến chỗ người thợ săn, đốt vào chân bác ta. Người thợ săn giật mình đánh rơi lư ới. Bồ câu cất cánh và bay thoát.


Truyện Ngụ Ngôn 365 : Quạ và đàn bồ câu


Quạ thấy đàn bồ câu được nuôi ăn đầy đủ, nó bôi trắng lông mình rồi bay vào chuồng bồ câu. Đàn bồ câu thoạt đầu tư ởng nó cũng là bồ câu như mọi con khác, thế là cho nó vào chuồng. Nhưng quạ quên khuấy và cất tiếng kêu theo lối quạ. Bấy giờ họ nhà bồ câu xúm vào mổ và đuổi nó đi. Quạ bay trở về với họ nhà quạ nhưng họ nhà quạ sợ hãi nó bởi vì nó trắng toát và cũng đuổi cổ nó đi.




Làm sao để thoát khỏi nỗi buồn


Trong cuộc đời, cũng có lúc chúng ta phải trải qua thất bại, cô đơn, buồn chán, thậm chí là tận cùng của nỗi chán nản. Vậy làm thế nào để vượt qua những điều đó, để “sau cơn mưa trời lại sáng”. Những cách sau sẽ giúp bạn sớm thoát khỏi tâm trạng đáng chán đó.

1. Tìm một nơi để khóc:


Khi phải đối mặt với những điều tồi tệ trong cuộc sống, đừng nên kiềm nén trong lòng, hãy tìm một ai đó mà bạn thật sự tin tưởng để tâm sự. Nếu bạn không muốn chia sẻ với bất kỳ ai thì hãy tìm một nơi kín đáo để có thể khóc. Nước mắt sẽ làm cho bạn nguôi ngoai khá nhiều đấy. Đừng nghĩ chỉ có phụ nữ mới được khóc khi gặp chuyện không vui. Đàn ông thì cũng là con người mà.


 

2. Tránh những điều khơi dạy nỗi buồn trong bạn:


Hãy tránh xa nhưng bộ phim, nhưng vở kịch và những bài hát buồn, nó sẽ làm cho bạn càng thêm buồn. Nếu lỡ nghe thấy một bài hát nào diễn tả đúng tâm trạng của bạn bây giờ, lập tức chuyển sang thể loại khác.

3 Chỉ cho phép mình buồn trong một thời gian:


Quá buồn, quá chán nản, bạn có thể khóc hay làm điều gì đó hơi điên rồ một chút để giải tỏa như: gào thét, đập phá một cái gì đó. Tuy nhiên, bạn phải tự đề ra thời gian, những chuyện đó chỉ được phép kéo dài trong 1 tuần, 2 tuần hoặc cùng lắm là một tháng thôi! Khi “hết hạn”, bạn phải gạt bỏ tất cả những điều này và tự nhủ: “Như thế là quá đủ! Mình phải đứng dậy bước tiếp thôi!”.

làm sao để thoát khỏi nỗi buồn

4 Quan tâm chăm sóc cơ thể:


Đừng đế nỗi buồn biến bạn thành kẻ bệ rạc, tiều tụy. Trái lại, đây là khoảng thời gian bạn nên dành ra để chăm sóc cho cơ thể và diện mạo của mình hơn. Hãy đến spa hay ra tiệm làm kiểu tóc mới. Sắm sửa cho mình một vài bộ váy áo ưa thích. Tham gia các lớp thể dục, hay các câu lạc bộ như khiêu vũ, yoga để tăng cường sức khỏe. Trong thời gian này, bạn tuyệt đối không nên bỏ bữa. Hãy tự thỏa mãn mình bằng chăm sóc cơ thể bằng những món ăn thật bổ dưỡng. Tôi có một người bạn, những lúc buồn chị thường hay gọi điện rủ tôi đi cà phê hay ngồi đâu đó để tâm sự. Điều làm tôi luôn bất ngờ là lòng càng buồn thì chị càng trang điểm cho mình thật rạng rỡ, chị luôn chải mascara cho mắt thật kỹ càng. Sau này chị mới tiết lộ: Khi trang điểm thật kỹ là chị đã tự nhủ lòng, không được khóc trong bất cứ trường hợp nào, nếu khóc trông chị sẽ càng tồi tệ.

5. Đau khổ sẽ làm bạn thêm vững vàng:


Hãy tự nhủ, càng phải trải qua nhiều đau khổ bao nhiêu, bạn sẽ càng cứng rắn bấy nhiêu. Nếu bạn chọn cách chạy trốn hay trơ lỳ trước nỗi đau thì bạn cũng sẽ bắt đầu trơ lỳ trước niềm vui trong cuộc sống và cuối cùng, sự trơ lỳ sẽ tồn tại trong bạn khiến bạn sống một cách vô cảm. Vì vậy, để thực sự cảm nhận được hạnh phúc từ tình yêu và sự thành công, hãy lắng lòng để cảm nhận nỗi buồn hôm nay.

6. Luôn tự tin:


Thất bại và nỗi buồn có thể làm bạn suy xụp, nhưng bạn đừng để mình mất sự tự tin và niềm tin vào cuộc sống. Các cánh cửa sẽ không bao giờ đóng lại trừ phi bạn muốn thế. Vì vậy, hãy coi sự thất bại hôm nay chỉ là tạm thời và nó sẽ là bàn đạp giúp bạn tiến tới những thành công lớn hơn trong tương lai.

ST

Truyện Ngụ Ngôn 365 : Sư tử và lừa


Một hôm, sư tử đi săn và đem lừa đi theo. Sư tử bảo với lừa:
– Cậu cứ vào rừng, lừa ạ, có bao hơi sức cậu rống lên. Con thú nào nghe thấy tiếng rống ấy sợ bỏ chạy, tôi sẽ tóm gọn hết.
Nghe sao làm vậy. Lừa rống lên, các con thú chạy tán loạn, thế là sư tử tóm bắt chúng. Sau cuộc săn bắt, sư tử bảo lừa:
– Chà, tôi khen ngợi cậu, cậu rống khá lắm.
Thế là từ đó lừa cứ rống hoài, cứ chờ đợi hoài người ta khen nó.





10 BÍ QUYẾT GIỮ NHAU TRONG TÌNH YÊU


1. Bí quyết của mọi bí quyết là hãy luôn hoàn thiện mình cũng như làm cho mình và người ấy hòa hợp với nhau thật nhiều
2. Thích ứng nhau là điều cần làm khi cả hai người không phải là một như trong tưởng tượng
3. Hãy chú ý đến yếu tố ngoại hình vì không ai không thích hay hướng đến cái đẹp
4. Chú ý đến sự lãng mạn vì đó là thứ gia vị tâm hồn cực “chất” nuôi dưỡng tình yêu và tạo ra sự thăng hoa
5. Quan tâm đến vẻ đẹp nội tâm và tạo ra hiệu ứng thán phục nhau vì đó là chất keo bền vững gắn kết tình yêu


6. Hãy tận dụng chuyện hấp dẫn nhau về giới tính và cả chuyện tình dục vì đó là điều không thể thiếu được khi yêu
7. Nên khen tặng nhau, động viên và trò chuyện vì đó là lúc người ấy cảm thấy thực sự cần mình để thỏa mãn những nhu cầu rất nhân văn
8. Hãy tạo ra những buổi ăn tuyệt vời với không khí ấm cúng vì con đường dạ dày khi yêu vẫn còn thênh thang phía trước
9. Cần kiên trì để hướng nhau theo sự mong đợi chứ đừng thẳng băng hay dùng những lời lẽ vô tâm để làm nhau tê tái...
10. Phải dành thời gian bên nhau thay vì cứ để nhau trong cô đơn, lạnh giá vì người ta cần nhau vì cảm thấy mình đang thoát khỏi sự cô độc khi yêu...
Huỳnh Văn Sơn