Truyện ngụ ngôn 365 : Diều Hâu Và Cú Mèo


Diều Hâu và Cú Mèo lúc nào cúng gây sự với nhau, không con nào chịu nhịn con nào. Một hôm, chúng quyết định sẽ không gây sự với nhau nữa, mà sẽ thân thiện với nhau, từ kẻ thù trở thành bạn tốt và hứa sẽ không ăn thịt con cái của nhau. Diều hâu lấy danh dự là vua của các loài chim ra cam đoan, còn Cú mèo thì đảm bảo bằng chính tính mạng của mình.


– Anh có biết mặt các con tôi không? – Cú mèo hỏi.
– Tôi không biết.
– Thế thì không ổn. – Cú mèo lo lắng nói. – Tôi lo rằng nếu anh gặp chúng mà lại không biết đó là con tôi thì nhất định anh sẽ ăn thịt chúng.
– Vậy chị tả hình dáng chúng cho tôi biết đi. Nếu không chỉ cần cho tôi xem mặt chúng, tôi đảm bảo sẽ không làm hại chúng.
– Các con tôi trông rất đáng yêu và vô cùng xinh đẹp. Anh mà gặp chúng thì chắc chắn sẽ nhận ra ngay. Anh hãy nhớ đấy nhé, nếu không các con tôi gặp nguy hiểm mất.
Buổi chiều muộn, Cú mèo bay đi tìm thức ăn cho con. Diều hâu bay đến một hang núi và nhìn thấy mấy con vật trông rất kỳ quái và xấu xí. Diều hâu nghĩ: “Con của chị bạn Cú mèo vô cùng xinh đẹp nên chắc những con này không phải con của chị ấy. Mình sẽ dùng chúng làm bữa tối”. Thế là Diều hâu có một bữa tối ngon lành.
Khi Cú mèo trở về tổ, nhìn thấy đàn con của mình giờ chỉ còn lại mấy cái móng, nó đau lòng muốn ngất đi. Biết được chính Diều hâu đã ăn thịt các con mình, nó mắng Diều hâu là quân trộm cướp độc ác. Lúc ấy, một con Cú mèo khuyên giải nó:
– Cũng tại chị khoa trương với Diều hâu rằng các con chị vô cùng xinh đẹp. Diều hâu đâu có nghĩ đó là các con chị.

Truyện Ngụ Ngôn 365 : Muối và cuộc sống



Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già. Anh ta lúc nào cũng bi quan và phàn nàn về mọi khó khăn. Đối với anh, cuộc sống chỉ có những nỗi buồn, vì thế việc học tập cũng chẳng hứng thú gì hơn.

Một lần khi chàng ta than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ.

- Con cho thìa muối này vào cốc nước và uống thử đi.

Lập tức chàng trai làm theo rồi uống thử.


- Cốc nước mặn chát thầy ạ - chàng trai trả lời.
Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước. Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi.

- Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa thầy.

Nó chẳng hề mặn lên chút nào. Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử. Người thầy chậm rãi nói:

"Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống, và những khó khăn đó giống như thìa muối này, nhưng mỗi người lại hoà tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước, họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích cả".

Truyện ngụ ngôn 365 - HƯƠU VÀ CÁO



Truyện ngụ ngôn 365 - Một hôm, Hươu gặp lại kẻ thù cũ của nó là con Cáo đang bị mắc bẫy nằm lăn giữa rừng.

Hươu mon men đến gần, giơ cao chân giận dữ nện mạnh cuống đầu Cáo. Thấy Hươu giơ chân, Cáo nhau nhảu né nên tránh được. Vì vậy, chân Hươu giậm phải cần bẫy nên Cáo rút được chân ra.

Cáo chuồn xa khỏi bẫy rồi ngoái lại bảo Hươu:

– Được một kẻ thù ngu ngốc như anh, tôi thật thích như có người bạn tốt.


Truyện ngụ ngôn 365 - KHÔNG THẤY AI CẢ



Truyện ngụ ngôn 365 - Ở nước Tề có anh chàng rất thèm kiếm được vàng. Một hôm, anh ta mặc áo quần, đội mũ tử tế đi đến chợ bán vàng, thừa lúc chủ hiệu sơ ý, anh ta quào hốt một số vàng bỏ túi rồi quay trở về, giữa đường bị quan tuần bắt lại. Quan hỏi anh ta:

– Mọi người ở đó, tại sao anh dám quào hốt cướp số vàng của người ta?

Anh chàng trả lời:

– Khi tôi thò tay quào hốt, thì trước mắt tôi chỉ thấy vàng, ngoài ra không còn thấy ai cả!


Truyện ngụ ngôn 365 - LỪA VÀ LA



Truyện ngụ ngôn 365 - Lừa và La cùng đi đường. Hai con cùng chở hàng bằng nhau. Lừa càu nhàu là La cũng mang bằng nó nhưng nhận phần thức ăn gấp đôi. La lẳng lặng không nói gì. Được một quãng, Lừa thấm mệt.

Người chủ hàng lấy bớt một phần hàng trên lưng Lừa chuyển sang cho La. La không phàn nàn gì, tiếp tục đi. Được một quãng đường nữa, Lừa càng đuối sức. Chủ hàng lại lấy thêm hàng chuyển sang cho La. Trên lưng Lừa hầu như chẳng còn hàng hoá gì nữa, lẽo đẽo đi sau, vừa đi vừa thở hổn hển. Khi ấy, La quay lại bảo Lừa:

– Này bạn thân mến, tôi đáng được hưởng gấp đôi phần ăn đấy chứ?

Vì vậy, khi ta xét đoán công việc mọi ngưòi không phải ở lúc bắt đầu, mà là ở khi kết thúc.


Truyện ngụ ngôn 365 - CHIM ƯNG VÀ CÁO



Truyện ngụ ngôn 365 - Chim ưng và Cáo quyết định sống với nhau như bạn bè và thoả thuận ở gần nhau cho tình bạn thêm bền chặt nhờ tình láng giềng. Chim ưng xây tổ trên ngọn cây cao còn Cáo đào hang đẻ con ngay trong những bụi cây dưới đất. Nhưng có một lần, cáo đi kiếm mồi, chim ưng đang đói bay sà xuống bụi cây vồ lấy các con cáo con và cùng với các con chim ưng con của mình ăn thịt chúng.

Cáo về nhà, biết được điều gì đã xảy ra và rất đau đớn: đau vì các con của mình đã chết không bằng đau vì không trả được thù, vì các con thú rừng không tài nào bắt được chim ưng. Nó chỉ còn biết đứng từ xa mà cất tiếng nguyền rủa kẻ vong tình bội nghĩa kia. Kẻ sức yếu, thế cô thì có thể làm được gì hơn?

Nhưng rồi cũng đến lúc chim ưng phải trả giá cho tình bạn bị nó chà đạp. Một người nào đó đem dê ra đồng để hiến tế. Chim ưng bay đến con vật bị hiến và tha đi bộ lòng bốc khói của nó. Và khi nó chỉ vừa mới tha về đến tổ, một cơn gió mạnh ập đến, những dây bện tổ cũ kỹ mỏng mảnh bốc lửa cháy sáng rực. Những con chim ưng con bị cháy xém rơi xuống đất. Chúng chưa thể bay lên được. Thế là Cáo chạy ra ăn thịt chúng ngay trước mắt chim ưng.

Truyện ngụ ngôn này cho thấy kẻ phản bạn dù có thoát được sự trả thù của người bị xúc phạm nhưng cũng không tránh khỏi được sự trừng phạt của Thượng đế.


Truyện ngụ ngôn 365 - CON CHỒN BẠCH



Truyện ngụ ngôn 365 - Chồn Bạch thích người thanh niên đẹp trai, cầu xin Thần Ái Tình biến nó thành cô gái đẹp. Thần bèn hoá thân nó thành một cô gái kiều diễm. Chàng thanh niên thoạt nhìn đã xiêu lòng, dẫn cô gái về nhà. Khi hai người ở trong phòng, Thần Ái Tình muốn biết tình yêu có làm thay đổi tính nết nó không, thần bèn thả chuột ra giữa phòng.

Chồn Bạch quên phắt nó đang ở dạng người vội vồ lấy chuột, cắn xé nó. Thần giận Chồn, bèn cho nó trở lại hình dạng cũ: Có những kẻ bản chất xấu xa, dù đã thay hình đổi dạng, nhưng tâm địa không thay đổi.


Truyện ngụ ngôn 365 - CHUYỆN HAI CON NGỰA



Truyện ngụ ngôn 365 - Ngựa Cái ngày đêm không làm lụng gì hết và chỉ tha thẩn trên cánh đồng, còn Ngựa Đực đêm đêm mới được thả đi ăn, ban ngày phải cày đất. Thấy vậy Ngựa Cái mới bảo Ngựa Đực:

– Anh việc gì phải kéo cày? Giá tôi ở địa vị anh thì tôi không có chịu. Chủ mà lấy roi quật tôi, tôi sẽ tung vó đá lại.

Sang ngày hôm sau, Ngựa Đực bèn nghe lời Ngựa Cái. Bác nông dân thấy Ngựa Đực trở nên ương bướng, bèn đóng Ngựa Cái vào vai cày.

Xúi giục kẻ khác làm bậy trước tiên làm hại chính mình.


Truyện ngụ ngôn 365 - BỌ NGỰA BẮT VE SẦU, CHIM SẺ RÌNH SAU LƯNG



Truyện ngụ ngôn 365 - Thời Xuân Thu, Ngô Vương là một vị vua vô cùng ngang ngược, các vị đại thần đều khó mà thuyết phục được ông.

Một lần, Ngô Vương chuẩn bị tấn công nước Sở, nói rằng nếu ai can gián thì sẽ giết chết người đó. Các vị đại thần biết được tin này đều rất lo lắng, bởi nếu nước Ngô đem quân đi đánh giặc nước khác thì chính nước Ngô có thể bị một nước khác mạnh hơn tấn công. Thế nhưng, không vị đại thần nào dám can ngăn Ngô Vương.
Trong số các vị đại thần, có một người tính tình chính trực. Trở về nhà, ông vẫn lo lắng không yên về chuyện này, nhưng không biết phải can ngăn vua như thế nào. Ông sốt ruột đi đi lại lại trong hoa viên. Bỗng nhiên, ông nhìn thấy một con bọ ngựa đang rình bắt một con ve sầu, đằng sau bọ ngựa có một con chim sẻ đang nhìn chằm chằm vào nó. Nhìn cảnh ấy, ông liền nghĩ ra một cách để khuyên can vua.
Sáng sớm hôm sau, vị đại thần đến ngự hoa viên. Khi Ngô Vương đi tới, ông giả vờ không trông thấy, trong tay cầm một cái súng bắn chim, nhìn chăm chú vào một cái cây. Ngô Vương rất tức giận, hỏi:
– Mới sáng ra khanh đã đến đây làm gì? Tại sao nhìn thấy bản vương mà không quỳ?
Vị đại thần làm ra vẻ vừa nhìn thấy nhà vua, vội vàng nói:
– Vừa rồi thần mải nhìn con ve sầu và bọ ngựa trên cây nên không biết bệ hạ đến. Xin bệ hạ thứ tội.
Ngô Vương tha tội vô lễ cho ông ta, tò mò hỏi:
– Con ve sầu bà bọ ngựa trên cái cây này có gì đáng để xem vậy/
Vị đại thần đáp:
– Thần nhìn thấy một con ve sầu đang uống sương, không đề phòng một con bọ ngựa đang cong mình chuẩn bị tấn công nó. Nhưng con bọ ngựa không ngờ rằng có một chú chim sẻ cũng đang rình bắt mình, còn con chim sẻ lại không biết rằng trong tay thần đang cầm súng bắn chim định bắn nó.
Ngô Vương nghe xong, ngẫm nghĩ rồi cười:
– Ta đã hiểu ý của khanh rồi.
Cuối cùng, Ngô Vương quyết định không tấn công nước Sở nữa.


Truyện ngụ ngôn 365 - ĐÔNG THI



Truyện ngụ ngôn 365 - Thời Xuân Thu, ở nước Việt có một cô gái vô cùng xinh đẹp tên là Tây Thi. Nàng được người đời sau coi là một trong tứ đại mỹ nhân của Trung Quốc cổ đại. Người ta thường tả sắc đẹp của nàng khiến cho chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn. Trong mắt mọi người, từng động tác cử chỉ bình thường của nàng cũng đều uyển chuyển, đẹp đẽ đáng yêu.

Tây Thi bị bệnh đau ngực, cứ mỗi lần phát bệnh, nàng đều lấy tay ôm ngực, cau mày nhăn mặt. Dù vậy, trong mắt mọi người, ngay cả dáng vẻ ấy của nàng cũng đẹp não nùng, khiến cho người ta thêm yêu mến.
Ở thôn bên cạnh có một cô gái xấu xí tên là Đông Thi, luôn tìm mọi cách trang điểm để trở nên xinh đẹp. Một hôm, Đông Thi gặp Tây Thi trên đường, thấy Tây Thi lấy tay ôm ngực, cau mày nhăn mặt, trông vô cùng xinh đẹp. Đông Thi nghĩ, người ta ca ngợi Tây Thi xinh đẹp, hoá ra là vì dáng vẻ của cô ta khi nhăn mặt, nếu làm như thế nhất định mình cũng sẽ trở nên xinh đẹp. Thế là Đông Thi bắt trước Tây Thi, tay ôm ngực, cau mày nhăn mặt, diễu qua diễu lại trong thôn. Điệu làm bộ làm tịch ấy khiến cho cô ta vốn đã xấu xí lại càng trở nên khó coi hơn, mọi người trông thấy đều phải vội vàng đóng cửa lại.



Truyện ngụ ngôn 365 - HEO RỪNG VÀ THỎ



Truyện ngụ ngôn 365 - Có con Heo rừng đang ăn đêm trong nương khoai thì bị mắc bẫy. Một chân sau của nó bị vòng bẫy treo lơ lửng khỏi mặt đất, nhưng càng giẫy giụa thì vòng bẫy càng thắt chặt vào.

Trời gần sáng rồi.

Bỗng Heo rừng liền giận dữ quay ngoắt đầu lại cắn đứt cái chân sau của nó đang vướng trong bẫy, rồi tập tễnh bước nhanh vào rừng. Một con Thỏ thấy Heo rừng chân cụt đẫm máu, bèn hỏi ra đầu đuôi câu chuyện. Thỏ khen Heo rõ thật là gan.

Heo rừng đáp:

– Có gan góc gì đâu, chẳng qua ở lại đó thì sẽ bị giết thịt, thà mất một chân mà được trả lại với rừng có phải hơn không?


Truyện ngụ ngôn 365 - GẤU, SƯ TỬ VÀ CÁO



Truyện ngụ ngôn 365 - Hươu non bị chết tươi vì ăn phải bã độc.

Sư tử và Gấu nhìn thấy xác Hươu liền tranh nhau miếng mồi. Hai con mãi đánh nhau nên không thấy Cáo cũng mò đến. Lợi dụng lúc Sư tử và Gấu không chú ý tới mình, Cáo tha Hươu vào bụi ăn một bữa no rồi ngấm độc ngã lăn ra chết.

Vật nhau một hồi, Sư tử và Gấu không thấy Hươu đâu nữa liền buông nhau đi tìm mới thấy Cáo chết vì thịt Hươu nhiễm độc. Sư tử và Gấu lúc đó mới bảo nhau rằng:

– Đáng đời cho con Cáo láu lỉnh và tham lam kia, nhờ nó mà hai ta khỏi chết.


Truyện ngụ ngôn 365 - ĐỒNG CỎ TUYỆT VỜI

Truyện ngụ ngôn 365 - Có một anh chàng chỉ quen sống ở đồng cỏ. Một hôm có người bạn đến mời anh ta du ngoạn. Hai người phi ngựa đến bên hồ nước rộng lớn. Anh ta nhìn thấy thảm xanh mênh mông trên mặt hồ, mừng rỡ nói với bạn: “Ôi, một vùng đồng cỏ chưa hề có dấu chân ai, ta phải phi ngựa đi hết thảm xanh này để rồi về đuổi ngựa đến nuôi. Một vùng đồng cỏ thật tuyệt vời!”.

Anh bạn liền cười ngăn lại:

– Đây là hồ, trên thảm xanh dưới nước sâu, chứ đâu phải là đồng cỏ. Nghe vậy anh ta nhìn xuống chân mình thì thấy nước trong xanh, in bóng ngựa của hai người. Lúc đó anh ta mới nhận ra là hồ nước.


Truyện ngụ ngôn 365 - CÚ VÀ CHIM GÁY

Truyện ngụ ngôn 365 - Một con chim Gáy gặp một con Cú Mèo.

Chim Gáy hỏi:

– Chị định đi đâu đó?

Cú Mèo nói:

– Tôi sắp đi sang ở bên hướng đông rồi.

Chim Gáy liền hỏi:

– Tại làm sao chị phải ra đi?

Cú Mèo trả lời:

– Ở đây, thiên hạ ghét tiếng kêu của tôi, nên tôi phải tìm đường sang bên ấy.

Chim Gáy lại nói:

– Hay là chị có thể đổi tiếng kêu của mình được không? Chị không đổi tiếng kêu thì sang bên ấy, thiên hạ nghe tiếng kêu của chị cũng lại ghét bỏ mà thôi. Đâu cũng vậy mà!

– Cứ như ý chị, chi bằng tôi rút cổ, thu cánh lại im lặng suốt đời là khỏi đi đâu.


Truyện ngụ ngôn 365 - CON CHUỘT TINH KHÔN

Truyện ngụ ngôn 365 - Có con mèo ngồi rình những con cá béo mập trong chậu nước trước nhà mà không nghĩ ra cách bắt cá. Bỗng có con chuột mò đến trên thành chậu, ngó vào đáy nước. Quên phắt đi những con cá, Mèo chộp ngay lấy Chuột, định ăn tươi. Chuột quính quá kinh hãi kêu lên:

– Đừng vội giết tôi. Xin câu lên biếu bác con cá béo ngậy thơm ngon hơn thịt chuột nhiều.

Nghe nói đến cá, Mèo chịu buông tha, nhưng vẫn coi chừng Chuột cẩn thận. Chuột khẽ đến bên miệng chậu thò đuôi vào loáy ngoáy trong nước một hồi. Cá ngỡ là trùn, bèn cắn ngay đuôi Chuột, liền bị Chuột quẫy đuôi quăng lên bờ. Vừa lúc đó có tiếng người la:

– Chuột ăn trộm cá.

Mèo bèn chộp ngay Chuột, cắn vào cổ. Còn chủ nhà vừa bắt cá thả vào chậu, vừa lớn tiếng khen:

– Mèo nhà gỏi thật, không có nó thì Chuột đã ăn mất cả rồi!

Truyện ngụ ngôn 365 - CHUỘT NHÀ VÀ CHUỘT ĐỒNG



Truyện ngụ ngôn 365 - Một con chuột nhà một hôm ghé thăm bạn ở đồng quê. Bữa trưa, Chuột Đồng dọn bữa ăn chỉ toàn là thân, rễ, và lơi bắp, với một chút nước lạnh để uống. Chuột Nhà chỉ ăn lấy lệ, nhấm nháp một chút món này, một chút món kia, và chẳng cần giấu giếm gì nó nói rằng nó ăn với chuột đồng một chút là chỉ để cho vui thôi.

Sau bữa ăn, hai con chuột trò chuyện rất lâu, nói cho đúng là Chuột Nhà cứ kể chuyện về cuộc sống của mình ở thành phố còn Chuột Đồng thì chỉ ngồi nghe. Rồi chúng vào trong một cái tổ chuột ở bờ rào và ngủ một giấc êm ái và thoải mái cho đến tận sáng hôm sau. Trong giấc ngủ, Chuột Đồng mơ thấy mình được ở thành phố với đủ mọi tiện nghi sang trọng và sung sướng mà nó đã được nghe bạn kể. Thế là sáng hôm sau, khi Chuột Nhà mời Chuột Đồng về nhà với mình ở thành phố, nó sung sướng nhận lời ngay.

Khi chúng về đến ngôi biệt thự mà Chuột Nhà sống, chúng thấy trên bàn ăn còn lại những thứ thức ăn thừa của một bữa tiệc rất sang trọng. Có cả bánh kẹo, mứt, phó mát, thực vậy, những thứ thức ăn hấp dẫn nhất mà Chuột Đồng có thể tưởng tượng được. Nhưng ngay khi Chuột Đồng vừa sắp nhấm nháp một chút bánh ngọt, nó nghe thấy tiếng con mèo kêu thật lớn và tiếng móng vuốt của nó nghiến trên sàn nhà. Quá sợ hãi, hai con chuột vội vàng tìm chỗ nấp, chúng nằm im một lúc lâu, hầu như không dám thở mạnh. Khi vào lúc cuối cùng chúng đánh bạo quay trở lại bàn tiệc, cánh cửa bỗng dưng mở ra và người đầy tớ bước vào dọn bàn, theo sau là một con Chó Nhà lớn.

Chuột Đồng khi còn xa mới đến chỗ ở của Chuột Nhà thì đã ngừng lại cầm lấy nón và bị.

“Bạn có thể có những thứ xa xỉ và những món ăn ngon mà tôi chẳng có,” nó vừa nói vừa chạy, “nhưng tôi lại thích những thứ thức ăn thanh đạm và cuộc sống giản dị ở đồng quê luôn có sự yên bình và thanh thản hơn.

Nghèo mà thanh thản còn hơn giàu mà luôn phải lo lắng bồn chồn

Truyện ngụ ngôn 365 - ẾCH, CHUỘT VÀ DIỀU HÂU

Ếch và chuột cãi nhau gay gắt
Lôi nhau ra mô đất bụi cây
Thượng cẳng chân , hạ cẳng tay
Đả nhau tối mặt tối mày chẳng tha
Vừa đòn hiểm vừa la thảm thiết
Mặc đất trời chẳng biết xung quanh
Diều hâu sục sạo rất nhanh
Thấy ngay chuột ếch hai anh say đòn
Bèn chộp luôn mồi ngon hai chú
Đều chui vào bụng mụ diều hâu


Truyện ngụ ngôn 365 - CHUỘT VÀ ẾCH

Ếch xanh gặp chuột trên bờ
Mời chuột đến nhà dưới nước tăm chơi
Chuột ta vội vã nhận lời
Ngụp ngay xuống nước ngạt hơi suýt chìm
Cố ngoi ngóp mãi mới lên
Qua cầu thoát nạn còn rên hừ hừ
Nhủ rằng đến chết xin chừa
Chơi bời nhà lạ từ giờ xin thôi


Truyện ngụ ngôn 365 - CHÓ NHÀ VÀ CHÓ SÓI

Truyện ngụ ngôn 365 - Một con Chó Sói gầy giơ xương sắp chết đói tình cờ gặp một con Chó Nhà đi ngang qua. “A, người anh em”, Chó Nhà nói “Tôi biết mà, cuộc sống thất thường của anh sẽ sớm hủy hoại anh. Tại sao anh không làm việc đều đặn như tôi, và thường xuyên nhận thức ăn của chủ ?”

“Tôi đồng ý chứ” Sói nói, “nếu tôi có được một chỗ ở.”
“Tôi sẽ sắp xếp việc đó dễ dàng cho anh,” Chó bảo, ” đi với tôi tới chỗ chủ nhà rồi anh sẽ chia sẽ công việc với tôi. Giúp tôi canh nhà chủ”
Thế là Sói và Chó cùng nhau đi về thành phố. Trên đường đi, Sói nhận thấy lông trên một phần cổ Chó bị trụi nhiều, nó liền hỏi Chó làm sao lại bị trụi lông.
“Ồ, không có gì,” Chó nói. ” Đó chỉ là vết vòng cổ xích tôi vào ban đêm; nó chà xát cổ một chút, nhưng ai rồi cũng sớm quen với nó mà.”
“Thế ư?” Sói bảo. “Vậy thì tạm biệt anh, cậu Chó.”



CHO CON ĐƯỢC VẤP NGÃ


        Ngày thơ bé, con chập chững bước đi, con té ngã, đau, nằm khóc, ăn vạ sau đó con lại lọ mọ tự mình đứng dậy. Sau không biết bao nhiều lần như vậy thì cuối cùng con cũng biết đi, sau đó là những lần chạy nhảy và vui chơi cùng chúng bạn. Lớn lên, con bắt đầu những tháng ngày cắp sách tới trường. Con luôn cố gắng học để trở thành một người con ngoan trò giỏi. Nhưng ngày hôm nay con như đang bị đánh mất niềm tin trong suốt mười tám năm. Sự thực thi rớt đại học đáng sợ đến vậy sao!



     Con rớt đại học, chính những lúc như vậy nỗi lo lắng lớn nhất trong con là nghe tin các bạn đậu. Chưa bao giờ con ghét những sự so sánh như thời điểm hiện tại. Cha mẹ mặc nhiên so sánh con với những đứa trong làng, nhưng chúng con không giống nhau. Phải chăng đậu đại học là chúng ta đã thành công, cổng trường đại học chỉ là bước đầu tiên  để con chạm tay vào được ước mơ nhưng phía trước còn cả một con đường để con bước đi.

       Con biết một điều là ngay trong thời điểm hiện tại chính con phải tự cứu lấy bản thân mình thoát ra khỏi những suy nghĩ tiêu cực nhưng con đang cần nhưng sự quan tâm nhiều hơn từ phía cha mẹ, sự thông cảm và hiểu cho con thay vì là những lời trách cứ. Cho con được phép sai lầm để con trưởng thành.

     Vấp ngã thực sự là đáng sợ, nhưng nó chỉ thực sự đáng sợ nếu sau khi con vấp ngã và con không thể nào dùng hết sức mình để tự đứng lên, nhưng con gái cha mẹ đang từng ngày đứng lên tại nơi mình vấp ngã. Chính bản thân con thất vọng về kết quả thi của mình nhưng con tự hứa là con sẽ xác định lại con đường mình sẽ đi, những mục tiêu con sẽ hướng tới thay vì đổ lỗi cho số phận.

       Hôm  nay con thi rớt, một cú vấp ngã không thể nào quên, nhưng con sẽ vượt qua. Con sẽ trưởng thành hơn sau cú vấp ngã này. Cha mẹ hãy tin tưởng vào con như suốt mười tám năm qua hằng như vậy. Con cũng biết cha mẹ thực sự đang rất lo lắng cho con vì những ngày qua con khá trầm lặng, nhưng con đang thật sự cần những khoảng lặng để bình tâm trước tất cả.



      Một năm cho con những diểm dừng, điểm dừng để nhìn lại chặng đường mình sẽ đi qua, rớt đại học không phải là mọi cánh cửa đều khép lại mà chính lúc này con đi tìm những cánh cửa mới hơn. Trong một năm tới con sẽ lên kế hoạch, chuẩn bị tất cả cho những con đường phía trước.

   Con đã té ngã không biết bao nhiêu lần để ngày hôm nay con cho đôi chân mình đi tới những vùng đất mới, ngày hôm nay thêm một lần con té ngã, chỉ khác là con đã lớn và con đã hình thành nên những ý thức để tự nhận ra bài học từ những lần vấp ngã như hôm nay. Cho con một lần vấp ngã cha mẹ nhé! Để con biết không hoàn thiện, để con biết còn nhiều bạn giỏi hơn con, để con nhận ra mình cần phải học hỏi nhiều hơn thế nữa!

Cỏ

Truyện ngụ ngôn 365 - CHUỘT, GÀ TRỐNG VÀ MÈO

Truyện ngụ ngôn 365 - Chuột con ra khỏi tổ dạo chơi. Nó tha thẩn khắp sân rồi lại về với mẹ:

-Mẹ ơi, con nhìn thấy hai con thú. Một con dữ tợn, còn con kia hiền khô. Mẹ nó bảo:

-Con nói cho mẹ xem hai con thú ấy ra làm sao nào. Chuột con thưa:

-Một con dữ tợn, đi đi lại lại trên sân thế này này: chân nó đen thui, mào nó đỏ ối, cặp mắt nó lồi ra, còn cái mũi nó khoằm khoằm. Khi con đi ngang qua, nó há hốc cái mồm ra, nhấc một chân và lên tiếng quát to đến nỗi con sợ quá chẳng còn biết chạy đi đâu.

-Đấy là con gà trống.

-Chuột mẹ nói.

-Nó chẳng làm hại ôi đâu, đừng sợ nó. Thế còn con thú kia?

-Con thú kia nằm ngoài nắng sưởi ấm. Cổ nó trắng, chân nó xám, mượt mà; nó đưa lưỡi liếm cái ngực trắng của nó và cái đuôi hơi ngoe nguẩy, nhìn theo con. Chuột mẹ bảo:

-Con ngốc lắm. Nó chính là mèo đấy.


Truyện Ngụ Ngôn 365 : GÀ RỪNG ĐẬU TRÊN CÂY, CÁO ĐI TỚI GẦN VÀ BẢO



-“Chào anh bạn gà rừng bé bỏng của tôi !Vừa nghe thấy tiếng gáy thánh thót của bạn , tôi liền tìm đến thăm bạn ngay.”

“Cảm ơn lời lẽ thân tình của chị “.-Gà rừng trả lời.

Cáo giả bộ không nghe thấy, nó nói tiếp :

-“Anh bạn nói gì thế ? Tôi không nghe thấy gì . Anh bạn gà rừng bé bỏng của tôi, giá bạn xuống bãi cỏ này mà dạo chơi chuyện trò với tôi, chớ ở trên cây tôi chẳng nghe rõ.”

Gà rừng bảo:

“Tôi sợ xuống bãi cỏ. Họ nhà chim muông chúng tôi đi dưới mặt đất nguy hiểm lắm.”

-“Hay bạn sợ tôi ?”-Cáo hỏi

-“Không phải sợ chị, mà tôi sợ là sợ các con thú khác.”-Gà rừng trả lời.-“Trên đời có đủ loại thú khác nhau.”

-“Không, anh bạn gà rừng bé bỏng của tôi.Vừa rồi có lệnh ban bố rằng trên khắp mặt đất này hòa bình rồi.”

-“Thế thì tốt.”-Gà rừng nói, – “chứ không thì thấy bầy chó đang chạy kia , cứ theo lệ cũ thì chị hẳn đã phải chuồn cho mau rồi , còn bây giờ thấy chị chẳng lo sợ gì nữa.”

Cáo nghe nói đến chó , vểnh tai lên và đã toan bỏ chạy.

-“Chị định đi đâu thế?”-Gà rừng nói: “Bây giờ lệnh đã ban bố rồi kia mà , chó sẽ không động đến chị.”

-“Nhưng mà ai biết được!”- Cáo nói : Có thể bọn họ chưa nghe gì về lệnh ấy!!! – Và nó ù té chạy.

Truyện ngụ ngôn 365 - ĐÔI BẠN ĐƯỜNG



Truyện ngụ ngôn 365 - Một già một trẻ cùng đi trên đường. Hai người nhìn thấy một túi tiền lăn lóc giữa đường. Người trẻ nhặt lên và bảo:

-Thượng đế gửi lộc cho tôi đây. Còn ông già bảo:

-Chúng ta cùng hưởng chứ. Người trẻ cãi lại:

-Không, chúng ta đâu có cùng thấy, một mình tôi nhặt lên thôi. ông già chẳng nói gì thêm. Hai người đi tiếp một chút nữa. Chợt họ nghe thấy có người cưỡi ngựa đuổi theo sau, quát bảo:

-Đứa nào ăn cắp túi tiền? Người trẻ sợ hãi nói:

-Bác ơi, không khéo vì cái của bắt được của chúng ta mà chúng ta khốn mất. ông già liền bảo:

-Của bắt được của ônh chứ đâu phải của chúng ta, thế thì ônh khốn chứ chúng ta không khốn. Người ta tóm cổ người trẻ và giải về tỉnh xét xử, còn ông già ung dung trở về nhà.


Truyện ngụ ngôn 365 - HAI CON GÀ TRỐNG VÀ CHIM ĐẠI BÀNG



Truyện ngụ ngôn 365 - Có hai con gà trống đang đánh nhau . Một con gà mạnh hơn đánh bại một con khác và đuổi nó chạy xa.

Đám gà mái vây quanh anh chàng ngưỡng mộ.Con gà muốn tất cả các con gà khác trong sân bên cũng phải nể phục nó về sức mạnh và lòng dũng cảm. Vì thế, anh chàng bay lên nóc chuồng, đập cánh và gào to lên:

” Nhìn tôi đi , mọi người. Tôi đã đánh bại con gà trống đó.Tui là con gà trống mạnh nhất thế giới!”

Vào khoảnh khắc thiêng liêng đó, một con đại bàng ập xuống, quật ngã chú gà, và quắp gà ta bay đi.

Tội nghiệp, gà ta không hiểu là “kẻ này mạnh còn có kẻ khác mạnh hơn”


Truyện ngụ ngôn 365 - ĐẠI BÀNG, CÁO VÀ NGƯỜI CHĂN CỪU

Truyện ngụ ngôn 365 - Bầy cừu tha thẩn ăn trên đồng. Một con đại bàng không hiểu từ đâu bay tới lao xuống quắp một chú cừu mang đi. Quạ nhìn thấy thế cũng đâm thèm chén thịt. Nó tự bảo:
Chẳng có gì đặc biệt cả. Ta cũng làm như vậy, mà còn hay hơn nữa kia. Đại bàng là đứa ngu, nó chộp con cừu non bé tí, chứ ta là ta chọn con cừu đực béo núc kia kìa.
Quạ cắm móng vuốt vào đám lông cừu đực, muốn cuỗm đi nhưng cuỗm sao nổi. Mà nó cũng chịu không biết làm cách nào gỡ nổi móng vuốt ra khỏi đám lông cừu. Người chăn cừu đi tới gỡ chân quạ ra khỏi đám lông cừu, đánh chết quạ rồi ném đi.


Truyện ngụ ngôn 365 - CÁO VÀ SẾU



Cáo mời sếu đến ăn trưa
Dọn ra một đĩa canh chua nông choèn
Mỏ dài sếu chỉ mon men
Mổ canh chẳng được , sếu bèn nhịn suông
Thế là cáo chén sạch luôn
Còn cười sếu đói mặt buồn rút lui…
Hôm sau cáo được sếu mời
Món ăn ngào ngạt bốc hơi trong bình
Cực thân cáo chịu liếm quanh
Đầu to đâu lọt cổ bình dài thon
Cổ dài mỏ sếu xơi ngon
Cáo tham chết điếng nhìn mồm biết thân



Cáo mời sếu đến ăn trưa

Dọn ra một đĩa canh chua nông choèn

Mỏ dài sếu chỉ mon men

Mổ canh chẳng được , sếu bèn nhịn suông

Thế là cáo chén sạch luôn

Còn cười sếu đói mặt buồn rút lui…

Hôm sau cáo được sếu mời

Món ăn ngào ngạt bốc hơi trong bình

Cực thân cáo chịu liếm quanh

Đầu to đâu lọt cổ bình dài thon

Cổ dài mỏ sếu xơi ngon

Cáo tham chết điếng nhìn mồm biết thân